Những chuyện có liên quan đến Vân Hồn Tử đã được gác sang một bên, cũng không người nào muốn nhắc lại. Lúc này trong lòng lão già họ Bàng lại thầm kêu khổ, tâm thần vẫn không thể dựng dậy nổi. Vừa rồi lời nói của lão đã đắc tội với Vương Lâm, nghĩ đến những lời nói lạnh như băng của người thanh niên kia, lão lại phải hít vào một hơi thật sâu.
- Nơi đây đừng tản thần thức ra quá xa, nếu không sẽ bị mãnh thú tấn công. Nơi đây tuy chỉ là bên ngoài nhưng lại có mãnh thú cấp mười hai, cũng đừng nên bay lên cao quá trăm trượng!
Thương Tùng Tử trầm giọng nói.
Vương Lâm đang đảo mắt nhìn lên bầu trời bảy màu bên trên, trong mắt hắn lộ ra vẻ trầm ngâm. Những luồng sáng bảy màu này rất quỷ dị làm người ta sinh ra một cảm giác nói không nên lời, hình như trong mơ hồ có ẩn giấu một loại quy tắc biến hóa nào đó rất khó giải thích.
- Nơi đây rốt cuộc là địa phương nào?
Người đặt ra câu hỏi này chính là Trần Thiên Quân Dịch Thú Tông.
- Thế giới bảy màu, đây là tên của bọn lão phu đặt ra.
Thương Tùng Tử nhìn qua phía trước rồi chậm rãi nói.
- Nơi đây bên ngoài có rất nhiều mãnh thú hóa sương, nguyên tinh của lão phu cũng được lấy từ chỗ này. Trước đây lão phu đã đến chỗ này nhiều lần, nhưng cũng không dám tiến sâu vào bên trong.
- Trong này vẫn còn có một vài thi hài của cổ nhân, căn cứ vào những gì lão phu quan sát thì những cổ nhân này có tiên nhân, cũng có một vài loại người kỳ dị.
Thương Tùng Tử dùng tay chỉ về phía trước rồi chậm rãi nói.
- Xin chư vị bằng hữu đi cùng lão phu, đừng vội rời đi nơi khác, nơi đây cực kỳ nguy hiểm, nếu chỉ cần bất cẩn sẽ gặp họa sát thân ngay!
Thương Tùng Tử nói xong thì thân thể tiến về phía trước rồi đi về phía tế đàn.
Mọi người đều theo sát sau lưng Thương Tùng Tử, tất cả đều cất bước chậm rãi đi về phía trước trong thế giới tràn đầy luồng sáng bảy màu. Trên đường đi vẻ mặt Thương Tùng Tử rất ngưng trọng, lão dựa theo con đường cố định đi thẳng qua tế đàn tiến thẳng về bình nguyên phía trước. Sau đó đoàn người lại dần đi vào trong núi sâu bị sương mù bao phủ dày đặc.
Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe, hắn vừa đi vừa quan sát khắp bốn phía. Nơi đây không có cây cối, chỉ có những dãy núi trụi lủi, từng luồng sương đều tồn tại độc lập, tất cả đều không xen lẫn vào nhau.
Đúng lúc này tên Trần Thiên Quân Dịch Thú Tông đang đi phía trước đột nhiên dừng lại, hắn đảo mắt nhìn chằm chằm về một ngọn núi cách đó không xa, giữa ngọn núi kia mơ hồ lộ ra một huyệt động. Rõ ràng động đá đó cũng không phải tự nhiên, chuyển ánh mắt nhìn lên thì có thể thấy rõ hang động đó được người ta tạo ra để sử dụng.
- Nơi đó quả thật là một tòa động phủ, nhưng bốn phía lại có những mãnh thú cấp mười hai thủ hộ. Lần trước lão phu vào đây đã dẫn dắt những hung thú kia rời khỏi vị trí canh giữ để đi khỏi động phủ, lần đó cũng có thu hoạch.
Giọng nói bình tĩnh của Thương Tùng Tử vang lên, lão liếc mắt nhìn qua Trần Thiên Quân rồi tiếp tục đi về phía trước. Trần Thiên Quân thu hồi ánh mắt, hắn nhìn về phía Thương Tùng Tử, cũng không biết đang suy nghĩ điều gì.
Khi mọi người liên tục tiến về phía trước thì con đường càng ngày càng hẹp. Thương Tùng Tử rất quen thuộc nơi đây, lão thường đi trước dẫn đường. Phương hướng của Thương Tùng Tử lại thay đổi, trước mặt lập tức xuất hiện một con đường.