Sương mù tràn ngập tinh không, sáu luồng vầu vồng gào thét phóng xuyên qua. Thương Tùng Tử hình như rất quen đường, căn bản không cần phải lấy ngọc giản ra để phân biệt phương hướng, tốc độ càng lúc càng nhanh.
Thương Tùng Tử dùng tu vi Toái Niết trung kỳ phóng đi như tên bắn, tốc độ nhanh như chớp giật. Đám người phía sau lưng lão lúc này cũng đang vận chuyển tu vi mức độ cao hơn.
Như vậy Vương Lâm lại trở nên thong thả, tu vi của hắn cũng không thật sự là Toái Niết, nhưng hắn ung dung lấy ra Tán Thủ Xuất Phù, bên ngoài cơ thể lập tức có những luồng gió lốc bao phủ, hắn xông thẳng lên.
Trên đoạn đường ai cũng phóng đi như chớp, mấy ngày sau sương mù bốn phía ngày càng đậm. Lúc này tất cả đã tiến vào chỗ sâu nhất trong tinh vực cấp năm, mơ hồ có thể nhìn thấy phía trước có một bóng đen, rõ ràng là một Man Hoang đại lục.
- Chính là chỗ này!
Thân thể Thương Tùng Tử phóng thẳng tới gần Man Hoang đại lục. Vùng đất này cũng không quá lớn nhưng bên trên lại có rất nhiều mãnh thú. Đứng trên đại lục có thể thấy phương xa liên tục truyền đến tiếng mãnh thú gầm thét.
- Rất ít người biết được Man Hoang đại lục này, dù biết cũng sẽ không tìm ra bí mật của lão phu ẩn giấu bên trong.
Trên mặt Thương Tùng Tử lộ ra nụ cười, lão nhìn đại lục trước mắt, vẻ mặt bùng lên những hồi ức.
- Bàng đạo hữu, làm phiền đem những tu sĩ đang tồn tại trên đại lục này giết sạch đi!
Thương Tùng Tử nhìn về phía lão già mặt đầy lổ nói.
Bàng lão giả khẽ gật đầu, lão tản thần thức ra rồi thân thể lóe lên biến mất ngay tại chỗ.
- Cứ tùy theo những hình bóng di động trên Man Hoang đại lục này mà tìm kiếm, nhưng hễ là tu sĩ tiến đến săn thú, dù là tông phái hay tu vi gì cũng chém giết từng tên một.
Vương Lâm nhìn thoáng qua Man Hoang đại lục dưới chân, cuối cùng cảm thấy nơi đây có chút quỷ dị. Nhưng hắn cũng không thể nói rõ rốt cuộc địa phương này có vấn đề gì. Lúc này hắn ngồi xổm xuống nắm lên một vốc đất cẩn thận xem xét vài lần. Ánh mắt lão bà áo xanh cũng lóe lên xem bốn phía vẻ mặt nghiêm trọng.
Vân Hồn Tử nhìn thoáng qua Vương Lâm, trong lòng thầm cười lạnh. Những bí ẩn trên Man Hoang đại lục này tuyệt đối không phải chỉ trong thời gian ngắn là có thể phát hiện được, trừ khi phải sống ở đây mấy năm.
Đoan Mộc đổng tử cũng nhíu mày rồi đảo mắt nhìn qua bốn phía, không biết đang suy nghĩ điều gì. Chỉ có Trần Thiên Quân là vẻ mặt không chút biến đổi đang khoanh chân ngồi thổ nạp. Không lâu sau lão già họ Bàng đã quay về, lão hướng về phía Thương Tùng Tử gật đầu, cũng không nói câu nào.
Tâm thần Thương Tùng Tử bùng lên những cơn sóng chấn động. Lão hít vào một hơi thật sâu, hai tay bấm phát quyết vung lên, đột nhiên có một luồng nguyên lực thiên địa gào thét phóng đến. Nguyên lực thiên địa xoay quanh thân thể Thương Tùng Tử, lại quấy động sương mù hóa thành một vòng xoáy khổng lồ. Mái tóc trắng của Thương Tùng Tử không gió mà bay, lão khẽ quát một tiếng hai tay nhấn mạnh xuống đất.