"Toái Niết trung kỳ!" Khoảnh khắc khi Vương Lâm đến gần đã nhìn rõ tu vi của lão già đội đạo quan, lại càng rõ ràng cảm nhận được luồng khí sát lục nồng nặc máu tanh trên người đối phương. Đặc biệt là thần thông của kẻ kia dùng hồn làm chủ, rõ ràng là người ác ma thanh danh hiển hách trong Vân Hải tinh vực. Lúc này khi Vân Hồn Tử vung tay áo lên, những âm hồn vô tận nghiêng trời lệch đất gào thét phóng thẳng về phía Vương Lâm thôn phệ.
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, tay phải hắn đánh thẳng về phía trước. Một luồng lực lượng khổng lồ đột nhiên bùng ra rồi đập thẳng vào những âm hồn vô tận kia.
Những tiếng nổ ầm ầm như sấm rền đột nhiên vang vọng khắp thiên địa làm cho tất cả sương mù điên cuồng khuếch tán ra bên ngoài. Những âm hồn kia lập tức phát ra những tiếng thét gào thê lương giống như bị cuồng phong quét qua, cũng có một phần nhỏ lập tức tan vỡ.
Thân thể Vương Lâm lóe lên rồi lui về phía sau năm bước. Mỗi bước chân của hắn giẫm xuống thì mặt đất đều nổ vang lên rồi in xuống giấu chân thật sâu. Sau khi lùi lại năm bước thì vẻ mặt hắn hơi tái, hắn nhìn chằm chằm vào Thương Tùng Tử rồi trầm giọng nói:
- Thương Tùng Tử, đây là ý gì?
Thương Tùng Tử cười lên ha hả, lão đứng thẳng người lên rồi vung tay phải về phía trước. Một vầng sáng kim quang lập tức lóe lên, những luồng kim quang này đột nhiên hóa thành mấy ngàn phi kiếm. Tất cả phi kiếm đều ngưng tụ lại cùng một chỗ, những âm thanh két két vang lên tạo thành một tấm màn phi kiếm ngăn cản những âm hồn của Vân Hồn Tử tiếp tục tấn công.
- Vân Hồn Tử, vị Lữ đạo hữu nàu là khách quý lão phu mời tới, xin hãy nể mặt lão phu vài phần.
Lão già đội đạo quan Vân Hồn Tử dùng ánh mắt lạnh lùng quét qua Vương Lâm, lão như cười như không nói:
- Hạng người giấu đầu lòi đuôi, không ngờ lại có thần thông Toái Niết!
Vân Hồn Tử nói xong thì vung một trảo lên hư không, tất cả những âm hồn vô tận lập tức co rút lại rồi ngưng tụ ở phía sau lưng. Tất cả âm hồn hóa thành chín ngọn lửa linh hồn khổng lồ, trong lúc bùng lên phát ra những âm thanh tách tách đồng thời lại vờn quanh thân thể lão già.
- Lữ đạo hữu, Vân Tôn Tử cũng chỉ thử tu vi của ngươi mà thôi, lão cũng không hề có ác ý, xin đừng để trong lòng.
Trên mặt Thương Tùng Tử lộ ra nụ cười, lão liên tục ôm quyền nói.
Vẻ mặt Vương Lâm vẫn rất âm trầm, hắn không nói gì mà khoanh chân ngồi cách đó không xa. Trên mặt hắn không lộ ra chút biểu cảm vui buồn nào, người ngoài căn bản không thể nhìn rõ tâm tư bên trong. Lúc này trong lòng Thương Tùng Tử lại thầm cười lạnh, lão vào Vân Hồn Tử quét mắt nhìn lẫn nhau rất tinh diệu, sau đó lại thu hồi ánh mắt rất nhanh.
- Người này nếu đã có bản lĩnh giết Ngô Thanh thì chắc chắn cũng không chênh lệch nhiều so với tu sĩ Toái Niết trung kỳ chúng ta. Nếu chỉ mình rat ay thì giết hắn chỉ trong mười lần hít thở! Nếu ta và ngươi cùng liên thủ thì có thể giết chết hắn trong nháy mắt!
Thần niệm của Vân Hồn Tử truyền vào tai Thương Tùng Tử.
- Nguyên nhân để ta phải e sợ kẻ này cũng không phải thân phận đệ tử Thần Tông thật thật giả giả, mà hắn rõ ràng là tu sĩ Tịnh Niết nhưng thần thông thì có thể giết chết Ngô Thanh. Tên này rõ ràng đang ẩn giấu tu vi, chắc chắn sẽ tạo thành trở ngại cho đám người chúng ta. Nhưng bên ta đã có hai người ra tay, ta cũng cảm thấy rất yên tâm. Nhưng kẻ này tâm cơ quá sâu, trên đường đi ngươi tìm cơ hội dò xét vài lần cho ta.