- Nguyên tinh là vật của chính lão phu, chẳng lẽ phải hướng về phía Bí Lạc Tông báo cáo sao?
Một giọng nói già nua truyền đến, trên bầu trời phương xa xuất hiện một luồng cầu vồng phóng đến bên người Âu Dương Long rồi hóa thanh Thương Tùng Tử. Người thanh niên mặc y phục mày vàng hừ lạnh một tiếng, hắn mở miệng nói:
- Ba vạn năm nghìn nguyên tinh!
- Bốn vạn!
Vẻ mặt Thương Tùng Tử vẫn như thường, cực kỳ bình tĩnh giống như bốn vạn nguyên tinh đối với hắn thật sự chẳng có ý nghĩa gì cả. Tình cảnh khác thường này lập tức được tu sĩ khắp bốn phía lưu ý, ánh mắt tất cả mọi người nhìn về phía Thương Tùng Tử đều ẩn chứa sự khiếp sợ.
Thương Tùng Tử thân là đại trưởng lão Bảo Ngọc Tông nhưng dù là tông chủ Bảo Ngọc Tông cũng không thèm để vào mắt. Người này có rất nhiều đệ tử chi chính đủ để cùng đối kháng với Bảo Ngọc Tông, nhưng lão cũng rất an phận. Đối với việc Thương Tùng tử này âm thầm thu mua tiên ngọc và có được rất nhiều nguyên tinh dùng vào những chuyện quỷ dị, nhưng tông chủ Bảo Ngọc Tông vẫn không thẻm hỏi đến.
- Năm vạn nguyên tinh!
Người thanh niên mặc áo vàng nhìn chằm chằm vào Thương Tùng tử, hắn cắn răng nói.
Thương Tùng Tử thầm cười lạnh, lão không quan tâm bại lộ chuyện mình có rất nhiều nguyên tinh. Dù có thể dẫn đến rất nhiều sự nghi ngờ vô căn cứ, dẫn tới sự chú ý của thượng vực lão cũng sẽ không thèm chú ý. Sau ngày hôm nay lão sẽ bỏ đi, sợ rằng cả đời này cũng sẽ không bước chân vào Bồng Lai này nữa. Huống hồ lúc này lão đã nắm chắc phần thắng trong tay, một khi có thành tựu thì tu vi sẽ tăng mạnh, như vậy lão còn gì phải sợ chứ?
- Sáu vạn!
Thương Tùng Tử chắp tay sau lưng rồi khẽ mở miệng nói.
- Ngươi!
Người thanh niên áo vàng lập tức hít vào một hơi thật sâu, nửa ngày sau mới tiếp tục ra giá.
- Bảy vạn!
Thương Tùng Tử lạnh lùng nhìn người thanh niên mặc áo vàng rồi đột nhiên cười nói:
- Người Bí Lạc Tông của các ngươi cũng không tới đây nhiều lắm, tinh vực cấp bảy đường xá xa xôi, ngươi trở về cũng phải cẩn thận!
Chỉ sau khoảng thời gian cực ngắn mà bầu không khí đã trở nên cực kỳ yên tĩnh, ánh mắt tất cả mọi người đều đổ dồn lên người Thương Tùng Tử. Loại người dám ức hiếp tinh vực cấp bảy, những chuyện này cực kỳ hiếm gặp.
- Tên Thiên Tùng Tử này rốt cuộc có lá bài gì mà dám hống hách như thế?
Người thanh niên áo vàng nhìn qua Thương Tùng Tử, một lúc lâu sau mới quay đầu lại hừ lạnh một tiếng. Hắn xoay người hóa thanh một luồng cầu vồng gào thét phóng đi rồi biến mất ở chân trời xa.
Vẻ mặt Thương Tùng Tử vẫn như thường, lão hướng về phía Vương Lâm ôm quyền rồi vung tay ném ra một túi trữ vật. Lão vung tay phải lên hư không, bộ giáp lập tức rơi vào tay. Sau khi cẩn thận nhìn thoáng qua một lượt thì trên mặt lộ ra nụ cười:
- Lữ đạo hữu, tiền đặt cọc đã nằm trong túi trữ vật, môt vạn nguyên tinh. Chúng ta đi thôi!
Vương Lâm tiếp nhân túi trữ vật, hắn đảo thần thức qua rồi thu hồi mà vẻ mặt không có chút biến đổi nào. Lão già Thương Tùng Tử này tu vi cao thâm, tâm trí lại cáo già điêu luyện, cũng là loại người tàn nhấn.
Nhưng dù kẻ này có tâm trí cao đến đâu cũng không thể sánh với Thiên Vận Tử. Vương Lâm còn dám đấu một trận với Thiên Vận Tử thì cớ gì phải sợ tên Thương Tùng Tử này.
Vương Lâm gật đầu, thân thể tiến về phía trước một bước hóa thành một luồng cầu vồng trực tiếp phóng thẳng về phía không trung trước mặt. Thương Tùng Tử cười lên ha hả rồi trực tiếp phóng về phía trước. Lão già cũng hóa thành một luồng cầu vồng giống như Vương Lâm, trong khoảnh khắc đã biến mất ở phương xa. Đợt đấu giá này vì tình cảnh vừa rồi mà làm cho mọi người mất hết tâm tư không muốn tiếp tục, tất cả đều bỏ đi.