- Cá quay về nước, quên đi chuyện trên bờ… Đúng vậy!
Vương Lâm không ngoái đầu lại nhìn Lý Thiến Mai rời đi, đối với người con gái cũng họ Lý này, Vương Lâm không động tâm. Lòng của hắn đã chết từ lâu rồi, chết lúc ngửa mặt lên trời gầm rống và kêu gào bi thảm trên Nguyệt tinh. Lòng hắn lại bị xé rách trên La Thiên khi Liễu Mi nhìn hắn bằng ánh mắt ai oán. Gặp nhau trong lúc hoạn nạn không bằng cá quay về nước quên đi chuyện trên bờ.
Hai loại tình cảm bất đồng đại biểu cho thái độ và những truy cầu của hai loại người, cũng đại biểu cho hai loại lựa chọn khác biệt. Đời này Vương Lâm gặp nhiều cô gái còn xinh đẹp hơn, ưu tú hơn, thậm chí trên khắp tất cả phương diện đều tốt hơn so với Lý Mộ Uyển. Dù la Hồng Điệp trên La Thiên, Tây Tử Phượng, hoặc là Liễu Mi, Lữ Yên Phi, thậm chí còn có một số người ngẫu nhiên gặp mặt.
Tất cả những cô gái này, tồn tại đến giai đoạn cuối cùng cũng chỉ có Lý Mộ Uyển và Liễu Mi. Vương Lâm là loại người không hiểu chuyện tình cảm, những biến đổi kinh khủng trước đây làm hắn một lần trở thành ma đầu sa vào vũng lầy chết chọc, hai tay dính đầy máu tươi. Thậm chí còn có rất nhiều người tự xưng là ma đầu cũng không thể hơn khi so sánh với Vương Lâm.
Vương Lâm không hiểu chuyện tình cảm, nếu nói là có cũng chỉ là những suy nghĩ thời thiếu niên ngây thơ. Hắn nghĩ đến một ngày mình sẽ học đạo thành công, áo gấm về làng, có một kiều thê ở bên cạnh để bồi bạn với chính mình bên cạnh cha mẹ cho đến khi đầu bạc răng long.
Nhưng sau kịch biến của Đằng gia thì Vương Lâm đã chết đi lần thứ nhất. Tính tình của hắn có những biến đổi lớn, tâm tư thê lương làm hắn hiểu ra tu đạo và tu đạo, tất cả người tu đạo trên khắp thế gian chỉ tồn tại một chữ mạnh.
Tình cảm giữa Vương Lâm và Lý Mộ Uyển cũng không thể biết được. Đến khi Lý Mộ Uyển chết đi, sau ngàn năm trôi qua, khi phải tiến từng bước cô độc về hư không phía trước, trong con đường tu đạo mờ mịt không biết đi về đâu, hắn mới liên tục nhớ lại… Dần dần lại phát triển lên theo năm tháng. Lúc đó hắn đã hiểu, Lý Mộ Uyển đã dùng phương pháp này để khắc sâu vào tận ký ức của Vương Lâm ngàn năm sau, đi vào tận đáy lòng hắn, rất sâu, rất sâu.
Một người phụ nữ khác, đó là Liễu Mi cũng đi vào lòng Vương Lâm, nhưng con đường của nàng và Lý Mộ Uyển lại hoàn toàn khác biệt, rất đau, rất đau… Nhưng cuối cùng, Liễu Mi vẫn thắng, nhưng chiến thắng này lại làm lòng Vương Lâm phải chết đi, trong lòng hắn đã xuất hiện một miệng vết thương xé toạc máu, chôn sâu vào bên trong.
Trái tim của Vương Lâm đã chết, lại bị người ta xé ra, cũng không còn sức lực… chỉ có, cá quay về nước quên đi chuyện trên bờ mà thôi.
Khi Lý Thiến Mai rời đi, mái tóc nàng lại trở thành màu xanh lam, nàng đã biểu hiện ra thân phận của chính mình. Trong Vân Hải chỉ có một người có mái tóc màu lam, chỉ có một mình Lý Thiến Mai. Nàng vốn không nên làm như vậy, nhưng nàng vẫn phải làm như vậy.
Lý Thiến Mai, thiên chi kiều nữ của Phá Thiên Tông cấp chín và Vương Lâm ngồi cùng một vị trí trên tấm bia đá, lại được Vương Lâm tặng một bức tranh. Tất cả tình cảnh này rõ ràng đã rơi vào trong mắt tất cả tu sĩ bốn phía. Lý Thiến Mai dùng phương pháp của nàng để đưa ra đáp án cho thân phận đệ tử Thần Tông của Vương Lâm.