Khu chợ trên Bồng Lai đại lục đã bị Dịch Linh Ấn phá của Vương Lâm phá hỏng một bộ phận. Trong khoảng thời gian hai ngày ngắn ngủi đã được tất cả tu sĩ Bảo Ngọc Tông vận chuyển đá tử bốn phương tới để bố trí lại một lần nữa.
Chỉ trong hai ngày, đám tu sĩ được điều động và số lượng linh thạch tiêu hao đã đạt đến một mức độ kinh khủng. Khi những cuộc đấu giá được bắt đầu thì tất cả khu chợ trên Bồng Lai đại lục đã khôi phục như ban đầu.
Đấu giá trên Bồng Lai llà chuyện quan trọng nhất của những khu chợ. Những vật phẩm được đấu giá đều có giá trị rất lớn. Trên thực tế rất nhiều lão quái đại thần thông đên Bồng Lai đại lục cũng chỉ vì những cuộc đấu giá này mà thôi.
Địa phương tổ chức đấu giá chính là quảng trường trung tâm trong chủ thành của Bồng Lai đại lục. Đợt đấu giá này cũng không phải người nào cũng có thể tham gia, chỉ có những kẻ được mời mới có thể tiến vào đây.
Trong và ngoài chu vi ngàn trượng đều có rất nhiều tu sĩ Bảo Ngọc Tông bao quanh để ngăn cản đám người bên ngoài tiến vào.
Khi buổi đấu giá bắt đầu, tất cả lão quái thần thông trong khu chợ đều đi đến dùng ngọc giản tiến vào bên trong. Vương Lâm cũng có một chút hứng thú với đợt đấu giá lần này, cho nên vẻ mặt hắn vẫn bình tĩnh, hóa thành một luồng cầu vồng phóng về phía chủ thành.
Trên đường Vương Lâm phi hành, tất cả tu sĩ nhìn thấy hắn đều cung kính ôm quyền chào hỏi. Hai ngày qua hình dáng của Vương Lâm đã in thật sâu trong tận đáy lòng tất cả mọi người, không dám có bất kỳ cử chỉ nào đắc tội.
Không lâu sau Vương Lâm đã tiến vào trong chủ thành. Tu sĩ Bảo Ngọc Tông có thể tiến lên ngăn cản bất kỳ người nào không có ngọc giản được tiến vào nhưng sau khi thấy Vương Lâm thì tâm thần lại lập tức chấn động, tất cả đều nhường đường, căn bản chẳng có kẻ nào dám tiến lên kiểm tra xem hắn có được mời đến hay không.
Trên bầu trời quảng trường nghìn trượng đang bay bổng hơn một trăm tên tu sĩ. Trong đám tu sĩ này phần lớn đều là Khuy Niết và Tịnh Niết, những lão quái Toái Niết cũng có nhưng không nhiều.
Vương Lâm vừa đến lập tức để cho hàng trăm tu sĩ có mặt ở đây phải chú ý, tất cả đều ôm quyền chào hỏi. Cũng có vài vị tu sĩ trực tiếp tiến lên bắt chuyện. Vương Lâm cũng rất ung dung đối với đám người này. Ánh mắt hắn quét qua đám người rồi thấy được Lý Thiến Mai đang đứng ở phương xa. Lý Thiến Mai phát hiện ánh mắt của Vương Lâm, nàng khẽ cười, hai mắt sáng rực như sao trên trời.
Một lát sau khi Vương Lâm tiến vào trong quảng trường thì có một lão già mặc áo bào đỏ dẫn theo bốn tu sĩ trung niên tiến đến. Từ xa nhìn thấy Vương Lâm, lão già áo bào đỏ đã ôm quyền cởi mở nói:
- Lữ đạo hữu có thể đến đây tham gia đấu giá, quả thật rất vinh hạnh cho Bảo Ngọc Tông ta.
Vương Lâm cũng biết lão già áo bào đỏ này, mấy ngày trước trong đám người tiến đến khách điếm bái phỏng thì người này chính là đại biểu cho Bảo Ngọc Tông:
- Thì ra là Tào trưởng lão!
Trên mặt Vương Lâm lộ ra nụ cười, hắn lập tức ôm quyền.
Vẻ mặt lão già áo đỏ này rất khách khí, lão không có bất kỳ ý nghĩ khinh thường nào đối với người thanh niên áo trắng trước mặt, thậm chí còn sinh ra chút sợ hãi. Đặc biệt là khi nghĩ đến cái chết của Ngô Thanh thì tâm thần lão già lại càng trở nên chấn động.