Vẻ mặt người đàn ông trung niên trở nên tái nhợt, trên mặt lộ ra nụ cười khổ. Hắn nhìn về phía Vương Lâm đang dần tiến đến gần, trầm tư một lát rồi ôm quyền nói:
- Trương Kỳ Ma Tùng Đạo xin ra mắt đạo hữu!
Vương Lâm không nói gì mà chỉ lạnh lùng đảo mắt nhìn lướt qua người đàn ông trung niên trước mặt. Người này tu vi đã đạt đến Toái Niết trung kỳ, Vương Lâm vẫn muốn biết, vẫn rất muốn hiểu, chẳng biết sau khi cùng bản tôn hợp thể có thể đánh một trận với tu sĩ Toái Niết trung kỳ hay không.
Vẻ mặt người đàn ông trung niên trở nên đau khổ, hắn thở dài một tiếng rồi lại ôm quyền nói:
- Hai người trước Ngô Thanh đã bị trục xuất khỏi Ma Tùng Đạo, tất cả lời nói và hành động của hắn đã không còn liên quan đến Ma Tùng Đạo nữa. Người này không biết tốt xấu dám trêu chọc Thần Tông các hạ, đây là tai họa của bản thân hắn, chết là đúng lắm!
Vương Lâm cũng không nói điều gì, ánh mắt lại càng trở nên lạnh như băng. Hắn như vậy lại càng phù hợp với thân phận một tên đệ tử Thần Tông, kiêu ngạo khắp thiên hạ. Chỉ là một tông phái trong tinh vực cấp sáu thì không có bất kỳ ý nghĩa gì trong mắt một đệ tử Thần Tông.
Người đàn ông trung niên lại cười khổ, hắn cắn răng vung một trảo tay phải lên hư không, khe nứt trữ vật lập tức xuất hiện. Trong khe nứt bay ra một bình đan dược.
- Trong đó tất cả đều là Cách Hồn Đan cấp bảy, tổng cộng có bốn mươi sáu hạt!
Ánh mắt Vương Lâm vẫn lạnh lùng như băng, người đàn ông trung niên trầm mặc một lúc rồi lại duỗi tay lấy ra một bình đan dược.
- Trong đây có chín viên Cách Hồn Đan cấp tám… - Chuyện Ngô Thanh mạo phạm có thể không truy cứu, nhưng chuyện Ma Tùng Đạo của ngươi mạo phạm thì vẫn chưa đủ.
Giọng nói của Vương Lâm vẫn cực kỳ bình tĩnh, bên trong lại cực kỳ uy nghiêm, hắn chậm rãi nói.
Uy nghiêm này cũng không phải những tu sĩ bình thường có được. Dù có tu vi Toái Niết mà không phải là kẻ đứng đầu một tông phái, mà lại đứng đầu một tông phái cực kỳ hùng mạnh thì không thể có được.
Vương Lâm trở thành Thánh Tôn của Chu Tước Thánh Tông, lúc này hắn cũng không cần phải cố gắng hết sức mà chỉ nhớ lại tình cảnh trong thánh tông Chu Tước thì uy nghiêm tự nhiên bùng ra.
Người đàn ông trung niên lại cười khổ, lại phải lấy từ trong khe nứt trữ vật ra hai viên đan dược. Hắn nhìn về phía Vương Lâm rồi nói:
- Hai viên đan được cấp mười là cực hạn của ta.
- Ngô Thanh bỏ ra mấy vạn tiên ngọc để làm khó dễ ta tranh đoạt bảo vật.
Vương Lâm bình thản nói, người đàn ông trung niên cũng không nói gì mà trực tiếp lấy từ trong khe ra một túi trữ vật.
Vương Lâm cũng không thèm nhìn số lượng bảo vật bên trong, hắn vung tay áo lên cuống lấy tất cả rồi hướng về phía người đàn ông trung niên khẽ gật đầu. Hắn phóng qua bên người kẻ này rồi hóa thành một luồng cầu vồng lướt về phía khu chợ Bồng Lai đại lục. Mãi đến khi Vương Lâm đã bỏ đi rất xa, vẻ mặt người đàn ông trung niên mới dần trở nên cực kỳ khó coi, trong lòng tràn đầy phẫn nộ.
- Ngô Thanh, lão phu trước đó đã từng bảo người đừng nên trêu chọc người này, ngươi lại không nghe! Ngươi chết là quá may mắn, lại còn liên lụy đến Ma Tùng Đạo… Người này lại là đệ tử của môn phái Thần Tông, ôi!
Trên một đỉnh núi phía đông Bồng Lai đại lục, trong mắt Lý Thiến Mai bùng ra những luồng sáng kỳ dị. Nàng trầm tư một lúc lâu rồi khẽ lầm bầm: