Ngô Thanh mỉm cười không nói gì, cũng không nhìn rõ vui buồn. Lão già hắc y gầy khô đột nhiên ném ra hai vật phẩm làm tất cả chú ý. Vương Lâm thầm than trong lòng, hắn đối với mãnh thú cấp mười hai cũng động tâm, nhưng giá trị của nó quá xa xỉ. Càng vì nhuyên nhân hóa sương thì giá trị lại càng tăng lên gấp đôi, vì vậy mà truyền âm bàn giá cả tất nhiên sẽ nhiều hơn. Nhưng lão già kia vẫn một mực không gật đầu làm tu sĩ khắp bốn phía phải nhíu mày.
Thương Tùng Tử nhìn chằm chằm vào bọt khí, trong mắt lộ ra vẻ trầm ngâm. Rất lâu sau lão thu hồi ánh mắt và cùng lão già hắc y truyền âm một lượt. Vẻ mặt người này lần đầu tiên có thay đổi, lão trầm tư một lát rồi khẽ lắc đầu. Thương Tùng Tử thở dài, cũng không ra giá nữa.
Đúng lúc này thì bà lão mặc áo xanh từ đầu đến giờ chưa từng động tâm với bất kỳ bảo vật gì lại vung tay phải lên, một khối ngọc giản bay về phía lão già hắc y. lão già kia tiếp nhận ngọc giản rồi đảo thần thức qua, lão trợn trừng mắt lên, lại nhắm mắt suy nghĩ thật lâu. Cuối cùng lão già cũng không gật đầu.
- Lão thân lại thêm vào bản đồ tinh cầu cấp sáu, bản đồ này lão thân đã sưu tập rất lâu rồi, tuy không nói được toàn diện nhưng ít nhất cũng có ba phần tinh vực cấp sáu nằm trong đó. Bên trong bản đồ cũng có vài Man Hoang đại lục, cũng chỉ có một mình lão thân biết được.
Giọng nói của lão bà trở nên khàn khàn, bà ta chậm rãi mở miệng:
- Lão phu không cần bản đồ tinh cầu, ngươi bỏ thêm mười vạn tiên ngọc đi!
Lão già hắc y mở hai mắt ra, giọng nói chém đinh chặt sắt.
Bà lão nhíu mày rồi chậm rãi nói:
- Lão thân không có tiên ngọc, chỉ có bản đồ tinh cầu này thôi.
Bà lão nhìn thoáng qua thú hồn bên trong bọt khí, đối với vật này bà cực kỳ động tâm.
Những vật phẩm dùng để đổi cũng đã đủ, nhưng đối phương lại không đồng ý.
Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe, hắn trầm tư một lúc rồi khẽ nói:
- Tại hạ muốn bản đồ tinh cầu này, mười vạn tiên ngọc!
Vương Lâm nhìn về phía bà lão mặc áo xanh, lão bà này nhìn Vương Lâm một cái thật sâu rồi khẽ gật đầu. Bà lão lấy ra một khối ngọc giản ném cho Vương Lâm. Hai người trao đổi xong, Vương Lâm cất ngọc giản đi thật kỹ.
Giao dịch giữa lão bà và lão nhân hắc y cũng hoàn thành thuận lợi. Trên mặt lão già lộ ra nụ cười rồi hướng về phía Vương Lâm khễ gật đầu.
- Năm xưa khi Chu Tước chết thì lông vũ khắp toàn thân đều bốc cháy, lông vũ trước mặt rõ ràng cũng không phải là chính phẩm. Lão phu ra giá ba ngàn tiên ngọc!
Lão già trên mặt đầy những lỗ nhỏ vẫn đưa tay sờ lên chiếc nhẫn dưới ngón tay phải rồi chậm rãi mở miệng nói.
- Năm ngàn tiên ngọc!
Ngô Thanh mỉm cười.
- Lông vũ này cũng rất đẹp, thiếp thân ra giá tám ngàn tiên ngọc.
Thiếu phụ xinh đẹp khẽ cười, giọng nói của nàng rất dễ nghe.
- Một vạn tiên ngọc.
Vẻ mặt Vương Lâm vẫn bình tĩnh, hắn thu hồi ánh mắt nhìn lên lông vũ rồi chậm rãi mở miệng. Cái lông vũ này là tình thế bắt buộc của hắn.
Nghe thấy Vương Lâm lại nói ra một vạn tiên ngọc, lúc này ngay cả ánh mắt người trung niên văn sĩ kia cũng lóe lên một tia kinh ngạc. Hắn cẩn thận đánh giá Vương Lâm vài lần.
Ánh mắt thiếu phụ kia cũng trở nên ngưng trọng, nàng khẽ nói:
- Vị tiểu đạo hữu kia có nhiều tiên ngọc quá, nhưng lông vũ này quả thật quá đẹp, cũng không nỡ buông tay.