Mãi đến lúc cuối cùng Vương Lâm cũng không nói ra nguyên nhân cụ thể, mà chỉ dùng ngôn từ né tránh.
Hắn như vậy thì lại càng làm Âu Dương Long cảm thấy nghi hoặc trong lòng, lại càng cảm thấy người thanh niên áo trắng Ngô Thanh này rất thần bí.
Hỏi một cách cưỡng ép cũng không tốt, Âu Dương Long lắc đầu cười khổ, lão ôm quyền nhắc nhở:
- Đạo hữu, lần này đấu giá tư nhân dựa theo quy luật nơi đây, kỵ nhất là những người che đậy tướng mạo thật.
Nói xong Âu Dương Long tiến đến cánh cửa đá cuối con đường rồi khẽ gõ lên vài cái.
Một lát sau cửa đá chấn động, trên mặt đá xuất hiện những con sóng rung động giống như bắt đầu hòa tan rồi dần trở nên nên mơ hồ. Âu Dương Long quay đầu ôm quyền nhìn về phía Vương Lâm, sau đó hắn bước vào trong con sóng rồi biến mất.
Vương Lâm suy nghĩ một chút, hắn cũng không che giấu tướng mạo, hắn đã dám đến thì tất nhiên sẽ không ngại phiền phức. Hắn tiến lên bước vào trong con sóng rồi cũng biến mất.
Vương Lâm thấy mắt hoa lên rồi xuất hiện ở một địa phương khác. Lúc này ánh mắt hắn dần trở nên ngưng trọng, hắn quét mắt nhìn khắp một lượt. Đây cũng là một căn phòng hơn mười trượng, chỉ không biết sàn phòng dùng vật gì tạo thành mà là một mảnh trong suốt. Hắn đứng đây có thể thấy rõ hai con mãnh thú đang đấu với nhau trên đài cao bên dưới.
Trong phòng được đặt rải rác vài chiếc ghế, có bảy tu sĩ đang bình tĩnh ngồi trên mặt ghế. Tất cả người ở đây đều không che đậy tướng mạo, trong nháy mắt khi Vương Lâm tiến vào chỗ này thì ánh mắt tất cả đều đổ dồn về phía hắn.
Ánh mắt những người này như kiếm, cực kỳ sắc bén. Khi rơi lên người Vương Lâm thì giống như trở thành thực chất, có thể cảm giác được da thịt trở nên lạnh lẽo. Trong những tu sĩ này có một người nhìn thấy Vương Lâm thì cảm thấy hơi sửng sốt, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại như thường rồi nở một nụ cười ra hiệu.
Đặc biệt là lão già đang ngồi trên vị trí chính phía trước, đó là một lão già tóc trắng như tuyết mặc áo bào màu tro. Hai mắt lão già này hơi khép nhưng tinh quang trong khóe mắt lại bùng nổ về phía Vương Lâm. Thần sắc của lão già này rất uy nghiêm, tu vi đã đạt đến Toái Niết trung kỳ. Lúc này Âu Dương Long đang khom lưng ở phía sau người lão rồi khẽ nói bên tai vài câu gì đó.
Vẻ mặt Vương Lâm vẫn như thường, hắn đi thẳng về phía trước trong ánh mắt soi mói của mọi người rồi ung dung ngồi xuống một chiếc ghế bên cạnh. Trong hai mắt của Vương Lâm là một mảnh yên tĩnh, dưới ánh mắt đánh giá của tất cả mọi người, Vương Lâm hướng về phía trước ôm quyền với người đang nở nụ cười ra hiệu.
Ngô Thanh không ngờ ở đây lại được nhìn thấy Vương Lâm một lần nữa. Trong lòng lão có chút ngạc nhiên, nhưng Vương Lâm đã có thể đi vào cuộc đấu giá có quy mô thế này thì lại càng làm Ngô Thanh thêm coi trọng.
Khi Vương Lâm đảo mắt về phía trước thì thấy bảy tên tu sĩ đang ngồi trên chiếc ghế phía trước rõ ràng ngoài lão già sư thúc Âu Dương Long và Ngô Thanh, năm tên tu sĩ khác đều có tu vi Toái Niết sơ kỳ.