Trong các thành trì trên bầu trời phía đông Bồng Lai đại lục có đầy đủ tửu lâu và quán trọ. Người tu đạo có thể không ăn uống nên cũng không quen với việc nghỉ ngơi quá nhiều, nhưng những ẩm thực thích hợp thì vẫn phải có. Hơn nữa cho dù ngồi xuống thổ nạp cũng cần phải tìm một gian phòng trong quán trọ thích hợp, vì vậy mà trong thành cũng không thiếu những loại hình dịch vụ này.
Lúc này ở một khách điếm ba tầng của khu chợ trong tòa thành này, tất cả người ngoài đều đã được mời ra ngoài. Tầng thứ ba rất lớn chỉ có bốn người hai lão già cũng Vương Lâm và Lý Thiến Mai.
Trong hai lão già này dĩ nhiên có một người là sư thúc của dn, người còn lại mặt đỏ như son, hai mắt lấp lánh tinh quang.
- Lữ đạo hữu, lão phu ta còn chưa giới thiệu, lão phu là Đường Lệ Hải trưởng lão Ma Tùng Đạo cấp sáu.
Lão già y phục xanh mỉm cười nói:
- Lão phu là Ngô Thanh người Ma Tùng Đạo!
Giọng nói của lão già mặt đỏ mặc y phục như chuông đồng làm cả ba tầng quán trọ phải chấn động.
Tu vi của hai lão già này đều là Toái Niết sơ kỳ, bọn họ ở trước mặt Vương Lâm cũng không được coi là cái gì lớn mà chỉ dùng tư cách người cũng thế hệ nói chuyện với nhau. Đặc biệt là Ngô Thanh đã được nghe Đường Lệ Hải nói qua nên biết được chuyện đã xảy ra trước đó, vẻ mặt lão lập tức trở nên âm trầm và sợ hãi, không dám coi thường Vương Lâm.
Lý Thiến Mai bình tĩnh ngồi bên cạnh, nàng đang vuốt ve chén rượu trong tay. Ánh mắt của nàng chốc chốc lại chuyển lên một chiếc bàn không người ở trong góc cách đó không xa.
Đường Lệ Hải và Ngô Thanh đều biết rõ thân phận của Lý Thiến Mai, nhưng bọn họ cũng thấy được mái tóc của nàng đã chuyển thành màu đen. Tất nhiên cả hai cũng không tỏ ra có ý tứ gì, cũng không nói nhiều lời mà đã dùng ánh mắt cung kính nói:
- Chuyện hôm nay Đường mỗ lỗ mãng mong rằng Lữ đạo hữu cũng đừng quá để ý.
Đường Lệ Hải nâng chén rượu lên rồi nhìn về phía Vương Lâm. Vẻ mặt Vương Lâm vẫn như bình thường, hắn cũng bưng chén rượu lên để tỏ ý nhưng lại không uống mà để xuống.
- Trước đó Đường mỗ nghe đệ tử Triệu Vũ nói Lữ đạo hữu thần thông kinh người, hôm nay gặp mặt quả nhiên phi phàm. Đường mỗ cũng rất muốn cũng Lữ huynh kết giao bằng hữu.
- Không dám, có thể cũng qua lại với Ma Tùng Đạo cũng là ý muốn của tại hạ.
Vương Lâm vẫn rất ung dung, vẫn yên lặng chờ đợi. Hắn không tin đối phương mời mình đến đây chỉ để kết giao bằng hữu, mà sợ có thâm ý khác
Trong lúc hai người nói chuyện với nhau, Đường Lệ Hải vẫn không nói ra mục đích thật sự của chính mình, lão chỉ âm thầm dò xét Vương Lâm. Đồng thời trong lòng lão cũng thầm sợ hãi mối quan hệ của Vương Lâm và Lý Thiến Mai. Ngô Thanh ngồi bên cạnh nghe hai người nói chuyện một lúc lâu, sau đó lão cầm chén rượu đặt ầm lên mặt bàn rồi nhìn qua Vương Lâm nói:
- Lữ đạo hữu, lời nói của Ngô mỗ không mơ hồ như mây gió, hôm nay mời người đến chỉ muốn hỏi một câu, đạo hữu có muốn gia nhập vào Ma Tùng Đạo để trở thành lão ngoại sự không?
- Nếu đồng ý thì Ma Tùng Đạo chúng ta sẽ dùng đại lễ đón chào. Dù ngươi không đồng ý thì sau ngày hôm nay ba người chúng ta cũng coi như quen biết, ta gặp người tu đạo nói một tiếng đạo hữu, cũng chính là bằng hữu.