- Trong tinh vực cấp chín, cứ vài trăm năm thì tất cả tu sĩ của mọi tông phái đều tạo thành đại quân đi viện trợ cho Yêu Tông ở tiền tuyến, đối kháng với những đợt tấn công vào của mãnh thú đến từ tinh vực thần bí kia. Có lẽ cũng không còn bao lâu nữa chiến tranh sẽ xảy ra.
Vài sợi tóc xanh của Lý Thiến Mai khẽ thổi tung lên, nàng dùng tay vén lên sau tai rồi cười. Vương Lâm lại trở nên trầm tư.
- Nếu như ngày đó đến, Lữ huynh nên đến tiễn biệt Thiến Mai nhé.
Cặp mắt xinh đẹp của Lý Thiến Mai mở lớn rồi lại khẽ chớp, nụ cười của nàng quá đẹp, giống như hoa lan đang nở trong u cốc, trong sự điềm tĩnh có một phong thái tuyệt vời.
Gương mặt tuyệt mỹ của Lý Thiến Mai giống như khi Vương Lâm rời khỏi Mạc La đại lục chưa lâu thì Lữ Yên Phỉ lặng lẽ đứng trên căn lầu trong dãy núi dùng ánh mắt đưa tiễn, lại còn khẽ lẩm bẩm vài câu.
- Trăm năm sau nếu có thể trở thành chủ tông hay người của bất kỳ bộ phận tông phái nào, mong rằng tiền bối đừng quên, cũng đừng nên quên Quy Nguyên Tông.
Với tâm trí của Lữ Yên Phỉ, cô gái này bình thường nói rất ít, nhưng cũng biết được rất rõ Mạc La đại lục này không thể giữ chân Vương Lâm được lâu. Địa phương này chẳng qua chỉ là một mảnh đại lục bình thường đối với hắn mà thôi, hắn, cuối cùng cũng giống như một người khách qua đường.
Sau khi giải quyết xong vấn đề Quy Nguyên Tông, hắn sẽ phải rời đi. Mà lúc này, sau khi tai họa với Tử Đạo Tông đã tiêu tán, hắn phải đi. Có lẽ lần sau gặp lại không phải thời gian một sớm một chiều.
Đặc biệt là bên cạnh Vương Lâm còn có hình bóng của một cô gái tóc xanh, tình cảnh này rơi vào trong mắt Lữ Yên Phỉ, nàng dần cúi đầu.
Tình cảnh đó Vương Lâm cũng thấy được, âm thanh đó Vương Lâm cũng nghe được, hắn không quay đầu lại, cũng không thể quay đầu. Nhưng trước khi đi khỏi Mạc La đại lục, lời nói của Vương Lâm đã như gió thổi qua bên cạnh Lữ Yên Phỉ, làm cho một sợi tóc của nàng chậm rãi tung lên.
- Sẽ còn gặp lại!
Vương Lâm nhìn qua Lý Thiến Mai, hắn rõ ràng biết tu vi nàng đã đạt đến Toái Niết hậu kỳ. Nhưng nàng lại không có bất kỳ điều gì kiêu ngạo, nàng chỉ lẳng lặng giống như một cô gái tiểu muội bên hàng xóm vậy.
Vương Lâm nghe những lời nói của nàng về bí ẩn trong tinh vực cấp chín, nghe nàng nói trận chiến sắp bùng nổ giữa Yêu Tông và mãnh thú, nghe nàng nói trước khi đi mình phải đến đưa tiễn. Vương Lâm trầm tư nửa ngày rồi khẽ gật đầu, nói:
- Được!
Lý Thiến Mai nở nụ cười, nàng cười làm cho hai mắt giống như hai vầng trăng non.
Ngày thứ hai khi khu chợ trên Bồng Lai đại lục mở ra thì hai người Vương Lâm và Lý Thiến Mai đã đến ngoài tinh không Bồng Lai đại lục. Tóc Lý Thiến Mai đã biến thành màu đen dưới một đạo pháp đặc biệt. Như vậy cũng không sợ kẻ khác nhận ra, một Lý Thiến Mai tóc đen lại càng trở nên trang nhã. Nàng và Vương Lâm đứng chung một chỗ đã hấp dẫn rất nhiều ánh mắt của tu sĩ trong tinh không.
Bảo Ngọc Tông đã sắp xếp rất nhiều đệ tử đứng bên ngoài vùng trời Bồng Lai đại lục để phụ trách tiếp đón, sau khi làm thủ tục và thu phí tiến vào Bồng Lai đại lục thì sẽ mở tầng phòng hộ để người ngoài tiến vào.
Đây là lần đầu tiên Vương Lâm nhìn thấy tu chân tinh kể từ khi đặt chân đến Vân Hải tinh vực. Dù chỉ là một nửa tu chân tinh nhưng cũng cực kỳ hiếm thấy. Nhưng vẻ mặt Vương Lâm lại cực kỳ bình tĩnh không giống như những tu sĩ khác phải rung động khi thấy tu chân tinh.