Bồng Lai đại lục trong tinh vực cấp năm rất có danh tiếng, nơi này đều có nguồn gốc là Bảo Ngọc Tông.
Bảo Ngọc Tông là một tông phái đệ nhất trong tinh vực cấp năm, những lão quái đại thần thông có rất nhiều. Cho nên đại lục này được gọi là Bồng Lai, vang danh Bồng Lai Tiên Cảnh.
Lãnh thổ của Bồng Lai đại lục vượt xa Mạc La đại lục mấy chục lần. Nếu từ xa nhìn lại thì Bồng Lai giống như một tinh vực cấp tám, bởi vì nó thật sự không phải là đại lục mà là một tu chân tinh.
Trong Vân Hải tinh vực thì số lượng tu chân tinh rất ít, rất hiếm, chỉ một vài môn phái có thực lực cường hãn mới có.
Dù là Bảo Ngọc Tông cũng không có tư cách chiếm một tu chân tinh mà chỉ có thể chiếm được một nửa. Làm được điều này vì hai vạn năm trước tổ tiên của Bồng Lai lập được nhiều đại công, được Quỷ Tông cấp chín ban tặng.
Cho nên đến ngày hôm nay cũng không có bất kỳ tu sĩ cấp trên nào dám có lòng tham đối với tu chân tinh này, cũng chấp nhận sự thật là Bảo Ngọc Tông có tu chân tinh.
Nhìn xuyên qua sương mù thì hình dáng của Bồng Lai giống như một vầng trăng khuyết, bên ngoài tầng phòng hộ phát ra những luồng sáng nhẹ đẩy sương mù tản ra làm Bồng Lai đại lục trở nên trong sáng.
Danh tiếng trên Bồng Lai ngoại trừ Bảo Ngọc Tông còn có chợ và đấu giá được một số bộ phận tu sĩ cấp trên đến đây buôn bán ba mươi năm một lần. Hầu như mỗi khi chợ trên Bồng Lai mở ra thì tu sĩ đều tập trung lại, có một số người từ tinh vực cấp cao đến, cực kỳ náo nhiệt.
Những ngôi chợ này được duy trì liên tục trong vòng ba tháng, các loại pháp bảo, đan dược, đan phương và Linh thú cực kỳ đầy đủ. Tất cả những thứ trên được dùng để cung cấp cho các tu sĩ nguồn tài nguyên phong phú để giao dịch. Thậm chí còn dùng tiên ngọc và nguyên tinh để trao đổi, còn buôn bán cả Lô Đỉnh và thân thể.
Thậm chí còn có một số người dùng chính Linh thú của mình để xuất chiến thi tài. Tất nhiên điều làm người ta chú ý nhất chính là Bồng Lai Loạn Pháp và những bảo vật được bán đấu giá.
Sở dĩ phải gọi là Bồng Lai Loạn Pháp vì Bảo Ngọc Tông sẽ cung cấp một đấu trường cho các tu sĩ đến đây, bọn họ tự định mức chiến đấu sinh tử, người thắng có thể đoạt được bảo vật của kẻ bại.
Lúc này chợ sắp được mở ra trên Bồng Lai, từng đợt cầu vồng gào thét ngoài tinh không Bồng Lai đại lục rồi phóng thẳng đến gần. Vì chuyện đan phương và ngọc giản trước đó, cho nên lần này đến đây có rất nhiều tu sĩ trên tinh vực cấp sáu, cấp bảy, cấp tám.
Trong tinh không có luồng cầu vồng đang phóng đi như tên bắn, trong đó là một nam một nữ. Người đàn ông mặc áo trắng, vẻ mặt bình tĩnh, ánh mắt lạnh lùng giống như núi sập trước mặt cũng sẽ không thay đổi, hắn chính là Vương Lâm.
Cô gái bên cạnh thì tướng mạo xinh đẹp tuyệt trần,cũng mặc y phục màu trắng, mái tóc màu xanh không gió mà bay, khuôn mặt tinh xảo làm trái tim người ta phải đập thình thịch. Người này toàn thân bùng lên khí tức yên tĩnh và trang nhã giống như tiên tử bước chân xuống chốn phàm trần, nếu có ai đó nhìn vào cặp mắt của cô gái thì chắc chắn sẽ sinh ra cảm giác tự ti.