Tình cảnh xảy ra trong dược viện không có bất kỳ tu sĩ Quy Nguyên Tông nào nhìn ra được manh mối. Khu vườn phía nam đã trở thành cấm địa, nên không có đệ tử nào bước vào nửa bước. Dù là đám người Lữ Yến Phỉ, nếu không được gọi cũng không dám xâm nhập.
Trong nháy mắt đã giết chết hung thú cấp tám, quát một tiếng đẩy lùi ba tên tu sĩ của ba tông phái cấp sáu. Từng chuyện từng chuyện xảy ra làm Vương Lâm giống như đã trở thành lão tổ trong lòng tất cả tu sĩ Quy Nguyên Tông, tất cả đều cảm thấy kính sợ.
Lúc này vẻ mặt Lô Vân Tòng cực kỳ khó coi. Hắn nhìn chằm chằm vào Vương Lâm và rơi vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan. Ánh mắt của người đàn ông áo trắng có vẻ tầm thường này rất bình tĩnh, nhưng nếu Lô Vân Tòng tiến vào một bước thì có cảm giác trời sập, hắn lui về phía sau một bước thì đạo niệm tan vỡ như băng. Giống như đạo của Lô Vân Tòng rõ ràng chỉ là một đứa trẻ đang được người đàn ông trước mặt đùa giỡn.
Mồ hôi lạnh từ trên trán Lô Vân Tòng đổ ra, cả đời hắn đều chỉ là hư ảo, nhưng nếu đối phương khẽ động tâm niệm thì sẽ lập tức trở thành những tồn tại thật sự. Hắn còn sinh ra cảm giác giống như thiên địa này cũng có thể biến đổi theo đạo niệm của người này. Những suy nghĩ quái dị bùng lên trong lòng Lô Vân Tòng.
Đúng lúc này lời nói của Lý Thiến Mai lại vang lên, âm thanh dịu dàng và dễ nghe của nàng lại có thêm chút ưu nhã có thể làm cho tâm thần người ta dịu hẳn xuống. Khi ánh mắt của Vương Lâm dời qua Lô Vân Tòng nhìn lên mặt Lý Thiến Mai, lúc này Lô Vân Tòng mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn hít vào một hơi thật sâu rồi lui về phía sau với vẻ mặt âm trầm.
Vương Lâm bình tĩnh nhìn Lý Thiến Mai, tu vi của cô gái này sâu không thể dò, lúc này tuy tất cả đã thu lại nhưng Vương Lâm có thể thấy được cô gái xinh đẹp tuyệt trần này có thần thông Toái Niết.
- Đạo hữu là người phương nào?
Ánh mắt Vương Lâm vẫn vô cùng bình tĩnh, nhưng tâm thần của hắn lại cực kỳ căng thẳng.
Ngọn gió nhẹ thổi ngang qua làm những sợi tóc tuyệt đẹp của Lý Thiến Mai khẽ tung bay. Nàng dùng tay vuốt mấy sợi tóc qua tai rồi nhìn qua Vương Lâm, nàng khẽ nói:
- Lý Thiến Mai, Phá Thiên Tông!
- Lý đạo hữu tới đây có chuyện gì?
Vương Lâm chấn động tâm thần, nhưng vẻ mặt lại không có bất kỳ thay đổi nào rồi chậm rãi nói.
Lý Thiến Mai khẽ cười, nàng chớp mắt rồi lại cười nói:
- Tới đây hỏi đạo huynh ba vấn đề, giải thích nghi hoặc cho Thiến Mai.
- Vì sao phải giải thích cho ngươi?
Giọng nói Vương Lâm vẫn cực kỳ bình thản. Lý Thiến Mai cũng vẫn rất điềm tĩnh, nàng suy nghĩ một chút rồi nói:
- Thiến Mai có thể thổi một khúc sáo cho đạo huynh nghe.
- Không cần!
Vương Lâm nhíu mày rồi thẳng thừng nói.
- Thiến Mai sẽ vì đạo huynh giải quyết chuyện phát sinh với Tử Đạo Tông.
Trên mặt Lý Thiến Mai hiện lên nụ cười, nàng khẽ nói.
- Cũng không cần!
Vẻ mặt Lý Thiến Mai trở nên khổ não, nàng nhìn qua Vương Lâm rồi khẽ nói:
- Đạo huynh có lẽ đã hiểu lầm,Thiến Mai và Lô huynh chỉ là gặp nhau trên đường, khi đó Thiến Mai cũng không biết chuyện gì cả, tiện đường đi đến đây với Lô huynh. Thiến Mai cũng không có ý muốn đấu đạo pháp với đạo huynh, Thiến Mai cũng không tham dự vào chuyện của đạo huynh và Tử Đạo Tông, người Thiến Mai chỉ muốn hỏi ba vấn đề đang nghi hoặc mà thôi, cũng không có ý gì khác.