Lúc này trong luồng sương mù mờ ảo trên một tinh vực cấp năm có một con thú khổng lồ dài trên ba trăm trượng. Linh thú này giống như mãnh hổ, trên đỉnh đầu còn có một chiếc sừng sắc bén dài trên mười trượng, bên trên bùng ra những luồng hàn quang nồng nặc.
Trên lưng mãnh hổ có hơn ba mươi người khoanh chân ngồi, vẻ mặt ai cũng cực kỳ bình tĩnh. Trong đám người có nam có nữ, trên người bùng ra những con sóng tu vi chấn động.
Trước mặt bọn họ có một người đàn ông đứng bên cạnh cái sừng độc nhất của mãnh hổ. Đây là một người đàn ông trung niên, áo bào màu tím đang không gió tự bay. Người này chắp tay sau lưng lặng lẽ nhìn sương mù trước mặt, cũng không biết đang nghĩ đến điều gì. Sau lưng người này là một lão già rất cung kính, ánh mắt lão cũng đang nhìn chằm chằm về phía trước.
- Tông chủ, với tốc độ của hổ thú thì chưa đến một ngày sẽ tới Mạc La đại lục.
Lão già kia nói khẽ. Những người này chính la tu sĩ Tử Đạo Tông, vốn thời gian bọn họ tiến đến Mạc La đại lục sẽ không lâu như vậy, nhưng vì chuyện đan phương và đan dược và những tông phái tinh vực cấp sáu xâm nhập đã làm cho Tử Đạo Tông bắt buộc phải trì hoãn kế hoạch đi đến Mạc La đại lục.
Sau khi giải quyết xong tất cả những chuyện vặt và cũng tìm kiếm với tinh vực cấp sáu, Tử Đạo Tông đã lập tức lên đường,bước trên con đường tiến về phía Quy Nguyên Tông.
Ánh mắt của người đàn ông trung niên vẫn nhìn về phía trước, giống như đang suy xét điều gì đó. Một lúc sau người này mới gật đầu rồi bình tĩnh nói:
- Sau khi giải quyết xong chuyện này thì sẽ có một đáp án.
Lão già khẽ giật mình, cũng không hiểu những lời nói của người có địa vị cao nhất Tử Đạo Tông có ý nghĩa gì. Lần này đi đến Quy Nguyên Tông sẽ dễ như trở bàn ta, không cần phải có bất kỳ đáp án gì cả.
- Tông chủ không cần phải chấp nhất những chuyện vừa xảy ra.
Lão già đang muốn nói tiếp thì người đàn ông trung niên lắc đầu nói:
- Ngươi không hiểu đại loạn một khi bùng lên thì không những chỉ có những tu sĩ của tinh vực cấp sáu trong Vân Hải đến, mà ngay cả cấp bảy, cấp tám và cấp chín cũng sẽ đến.
Người đàn ông trung niên như đang tự nói với chính mình, giữa chân hai lông mày lóe lên chút lo lắng.
- Dù sao thì giá trị của đan phương và ngọc giản cũng quá cao, khó tránh khỏi làm người ta động tâm.
Lão già bên cạnh khẽ nói.
- Đan phương là vật chẳng lành, năm xưa khi lần đầu tiên xuất hiện đã gây ra một kiếp nạn cho Vân Hải, lần này lại xuất hiện. Không biết rốt cuộc là kẻ nào đã lấy đi đan phương và ngọc giản rồi bắt đầu lẩn trốn.
Lão già có chút do dự rồi khẽ nói:
- Không nên coi thường những lão quái của tinh vực cấp sáu.
Người đàn ông trung niên mỉm cười.
Lão già trở nên sửng sốt, cẩn thận suy nghĩ một lúc nhưng không thể giải thích được:
- Chẳng lẽ có kẻ khác lấy đi sao?
- Nếu quả thật do Độc Bà Tử lấy đi Ngũ Độc Môn hiện nay vẫn còn tồn tại sao?