Trong khoảng thời gian ngắn toàn bộ Mạc La đại lục đã trở nên yên tĩnh lại. Vương Lâm cả ngày luyện đan, đệ tử Quy Nguyên Tông chốc chốc lại nghe thấy trong vườn hoa cấm khu phía nam truyền đến những tiếng nổ ầm ầm, nhưng không người nào dám tiến vào. Đám tu sĩ khi đi ngang qua vườn hoa phía nam đều dùng ánh mắt cung kính nhìn vào.
Vương Lâm bắt đầu tiến hành nghiên cứu kỹ phương pháp luyện đan trên mảnh xương thú. Cuối cùng vẻ mặt hắn lại trở nên âm tình bất định, những công hiệu được ghi bên trên phương pháp luyện đan này cũng không biết trước được thật giả. Nhưng phần lớn dược thảo được ghi bên trên đều là những loại hắn chưa từng được biết.
Vương Lâm thông qua những trang điển tịch của Quy Nguyên Tông thì tìm được một vài manh mối, trong đó có ba loại dược liệu là Tinh Biến Mộc, Long Tinh Thảo, Toái Diệt Hoa, đây đều là những vật tồn tại vài ngàn năm trước. Dù là sau này cũng cực kỳ hiếm thấy, cho đến bây giờ trên cơ bản đều đã tuyệt diệt. Nhưng trong điển tịch của Quy Nguyên Tông vẫn còn một vài bản nói rõ trong tông phái vẫn còn giữ lại một vài đoạn Tinh Biến Mộc. Nhưng quan trọng nhất là luyện chế Niết Không Đan này phải cần chính linh hồn mãnh thú cấp mười ba đỉnh phong, sau khi dung hợp lại thì mới tiến hành luyện đan được.
Nếu chỉ như vậy thì cũng không đáng nói, nhưng xác suất để luyện chế Niết Không Đan này lại cực kỳ thấp, khi luyện chế loại đan này cần phải dùng xương thú làm vật dẫn. Sau khi dung hóa những phần xương này thì mỗi lần thất bại thì màu sắc của xương thú sẽ đậm hơn một chút. Khi xương thú đã hoàn toàn trở thành màu đen thì đan dược này sẽ không còn khả năng được luyện chế thành công nữa. Nhưng một khi thành công thì xương thú sẽ tiêu tán trở thành một phần của đan dược.
Vương Lâm nhìn qua xương thú trong tay, nó không phải đen kịt nhưng đã hơi có màu xám, chỉ sợ rằng sẽ không dùng được mấy lần nữa sẽ phải vứt đi rồi.
- Mảnh xương thú này trước đây rõ ràng đã bị người ta luyện chế vài lần rồi, nhưng cũng không thành công. Nếu không thì đan phương này cũng đã sớm biết mất rồi. những loại dược thảo và thú hồn kia cực kỳ quý giá nhưng cũng không quỷ dị giống như mảnh xương này.
- Nhưng không biết đây là xương của loại mãnh thú gì. nhưng cho dù công hiệu của đan dược chỉ có một phần là thật, ta cũng phải thử nghiệm.
Vương Lâm nắm chặt mảnh xương thú, hắn cẩn thận quan sát lại một lần nữa rồi trầm ngâm thu vào túi trữ vật.
Trong tay Vương Lâm lại xuất hiện một vật, đây chính là ngọc giản mà hắn phát hiện cùng một chỗ với đan phương. Khi hắn dùng thần thức đảo qua bên trên ngọc giản thì vẻ mặt lại trở nên cổ quái. Hắn trầm tư một lúc lâu, tay phải vung một trảo lên túi trữ vật, nguyên thần Độc Bà Tử lập tức bay ra.
Ánh mắt Vương Lâm vẫn bình tĩnh, ngón tay hắn điểm vài cái lên trên nguyên thần Độc Bà Tử. Mỗi lần đầu ngón tay hắn rơi xuống thì nguyên thần đều run rẩy, sau đó lại càng trở nên suy yếu.
Một lát sau, Vương Lâm dùng tay phải đặt lên trên đỉnh đầu Độc Bà Tử, thần thức của hắn bùng ra rồi phóng thẳng vào nguyên thần này để thi triển thần thông Sưu Hồn.
Từng luồng ký ức tuôn vào trong tâm thần Vương Lâm, trong đó bao gồm cả những thuạt luyện độc của Ngũ Độc Môn, còn có những chuyện mà cả đời người này gặp phải. Đến giai đoạn cuối cùng Vương Lâm mới lấy được những ký ức có liên quan đến đan phương và ngọc giản.