Chỉ một cước quét ngang mà giết chết hung thú cấp tám trong nháy mắt. Dù hung thú cấp tám này có thể chiến đấu một trận với tu sĩ Tịnh Niết đại viên mãn, nhưng tu sĩ lại không thể thi triển pháp bảo, chỉ dựa vào những cảm ngộ về pháp tắc thiên địa để huyễn hóa thần thông. Nhưng dù sao cũng là hung thú cấp tám, tu sĩ có thể giết chết hung thú cấp tám trong nháy mắt, dù trong Vân Hải tinh vực cũng đủ để bước vào hàng ngũ cường giả.
Bốn người Lý Hướng Đông ngơ ngác nhìn tình cảnh xảy ra trước mắt,vị sư thúc tổ từ trước đến nay chưa từng che mặt lập tức trở nên thần bí vô cùng và uy nghiêm trong mắt bọn họ. Dù trong lòng vẫn còn nghi ngờ đối với thân phận của Vương Lâm, nhưng giờ phút này bọn họ đã xem nhẹ vấn đề đó không chút do dự.
"Quy Nguyên Tông ta có tu sĩ đại thần thông khủng bố như vậy thì ngày xưng bá tinh vực cấp năm cũng còn không xa nữa" Ngoại trừ Lữ Yến Phỉ,Lý Hướng Đông và hai lão già bên cạnh đưa mắt nhìn nhau, tâm thần phấn chấn.
Nếu bọn họ biết được Vương Lâm không những giết chết hung thú cấp tám trong nháy mắt, mà không lâu trước đây cũng có một tu sĩ Toái Niết của tinh vực cấp sáu chết trong tay hắn, thì sự chấn động trong lòng bọn họ lại càng trở nên trầm trọng.
Những hung thú khác nhìn thấy uy lực của Vương Lâm thì lúc này không còn vẻ tham lam nữa mà thay vào đó là sự sợ hãi. Tất cả đều rống lên một tiếng rồi giải tán ngay lập tức, hung thú đều bay về phương xa như tên bắn, muốn bay ra khỏi phạm vi của Mạc La đại lục để quay về trong tinh vực.
Vương Lâm cũng không để ý đến tâm tư của những tu sĩ khắp bốn phía. Lúc này toàn thân hắn đang được luồng khí sinh cơ của hung thú cấp tám bao phủ, sinh cơ này liên tục dung nhập vào trong cơ thể và hòa tan vào máu thịt bản tôn để chống lại nhục kiếp.
Sau vài lần hít thở, hai mắt Vương Lâm lại lóe lên tinh quang, hắn liếc mắt nhìn những mãnh thú đang tản ra rất xa. Hắn tiến người về phía trước một bước như một luồng sáng tử vong đi thu hoạch tính mạng. Trong nháy mắt hắn đã tới sát bên một con mãnh thú đang cắm đầu bỏ chạy rồi trực tiếp lao xuyên qua cơ thể mãnh thú mang theo cả làn sương máu và sinh cơ. Trên không trung lượn lờ ánh hào quang, nhưng Vương Lâm lại nhanh như chớp, mỗi lần hắn lóe lên đều có một mãnh thú vỡ tan thân thể.
Chỉ trong chốc lát Vương Lâm đã đuổi giết mãnh thú ra ngoài Mạc La đại lục, thân thể hắn lóe lên ngoài tinh không, những tiếng kêu thảm thiết bao phủ khắp bầu trời. Tất cả mãnh thú bị máu Cổ Thần hấp dẫn mà đến đều bị tàn sát.
Khi trận đồ sát này trải qua thời gian một nén nhang thì dần dần kết thúc. Trong phạm vi hơn mười vạn dặm ngoài Mạc La đại lục không còn bất kỳ mãnh thú nào tồn tại. Cũng có vài hung thú mang theo những ký ức kinh hoàng chạy thoát, cả đời chúng cũng không thể quên trên Mạc La đại lục có một tu sĩ như thiên thần.
Tầng phòng hộ bên ngoài Mạc La đại lục đã được sửa chữa lại mở ra, tất cả mọi thứ hầu như đã trở về giai đoạn ban đầu và không có bất kỳ thay đổi nào, nhưng nỗi kinh hoàng trong lòng tu sĩ Quy Nguyên Tông lại tồn tại mãi mãi.