Nếu như chỉ lả hung thú cấp bảy thì cũng chưa đáng nói, lão phu sợ chuyện này kéo dài thì ngay cả những con hung thú cấp tám có thể chiến đấu một trận với tu sĩ Tịnh Niết viên mãn, còn có hung thú cấp chín ngang với tu sĩ Toái Niết cũng sẽ bị hấp dẫn.Tới lúc đó Mạc La đại lục ta cứ đợi đại họa giáng xuống đầu.
Một người trong số hai lão già kia dùng giọng lo lắng và nặng nề nói:
- Có nên không. Dù sao thì vị trí của Mạc La đại lục chúng ta nếu so sánh với những tinh vực cấp bốn ngoài kia thì bốn phía cũng không có mãnh thú cấp cao.
Lý Hướng Đông trở nên trầm tư rồi chậm rãi nói:
- Chỉ hy vọng như thế. . .
Lão già lắc đầu, trên mặt hiện lên vẻ đau khổ nhìn về phía Lữ Yên Phỉ. Đến lúc này đám người bọn họ vẫn không hiểu được vì sao trước đây Lữ Yên Phỉ lại ngăn cản ba người bọn họ đi kiểm tra sự việc.
Lữ Yên Phi cũng không gìải thích mà hóa thành một luồng cầu vồng phóng thẳng xuống dưới đất. Ba người kia đảo mắt nhìn nhau, cũng không nói thêm điều gì mà theo sát sau lưng Lữ Yên Phỉ. Khi đám người rơi lên mặt đất thì toàn thân lóe lên hào quang rồi trực tiếp xuyên qua đất chìm vào bên trong, Tốc độ của bốn người lập tức chậm hẳn lại trong lòng đất, những tiếng nổ ầm ầm lại vang lên cực kỳ rõ ràng bên tai. Vì khoảng cách đến nơi phát ra âm thanh quá gần mà không những tâm thần chấn động, ngay cả cơ thể cũng run rẩy.
Một luồng sóng chấn động lại liên tục từ sâu trong lòng đất truyền ra làm cho bốn người lập tức sinh ra một cảm giác uy áp đến từ sâu trong linh hồn. Hình như bên dưới có tồn tại thứ gì đó rất đáng sợ, tồn tại này đủ đế làm chấn động thiên địa, bốn người bọn họ chỉ là những con kiến hôi mà thôi.
Cảm giác này càng lúc càng rõ ràng làm hình bóng, bốn người này lập tức dừng lại, vẻ mặt người nào cũng trở nên cực kỳ ngưng trọng, chỉ có ánh mắt của Lữ Yên Phỉ là trở nên sáng rực, nàng cắn môi dưới, cũng không biết đang suy nghĩ cái gì.
"Rốt cuộc là thứ gì lại sinh ra uy áp như vậy?"
"Những con sóng chấn động thế này chắc cũng không phải là pháp bảo !"
Ba người ở phía sau cực kỳ cẩn thận, sau khi do dự một lúc thì Lý Hướng Đông cắn răng dẫn đầu ba người phóng thắng lên. Hắn cũng muôn xem bên dưới rốt cuộc có thứ gì.
Càng đi xuống đuới thì uy áp lại càng nặng nề, những tiếng nổ ầm ầm lại càng trở nên đinh tại nhức óc làm tâm thần bốn người càng trở nên run rẩy, thậm chí còn sinh ra cảm giác hủy thiên diệt địa.
Tốc độ của bốn người càng ngày càng chậm, uy áp của luồng khí tức điên cuồng đến từ sâu trong lòng đất lại càng nặng nề. Bốn người vừa mới tiên sâu vào đã cảm thấy run rẩy:
- Ta đề nghị mọi người nên lập tức rời khỏi chỗ này thôi!
Lữ Yên Phỉ suốt cả đoạn đường đều trầm tư, lúc này mới mở miệng truyền ra thần niệm.
Ba người còn lại cùng trầm tư rất lâu, hai mắt Lý Hướng Đông lóe lên tinh quang rồi nói:
- Nếu không nhìn thấy rõ ràng bên dưới có vật gì, ta không cam lòng.
Hắn nói xong thì lập tức phóng xuống lòng đất.
Hai lão già cũng có chút do dự rồi cũng lao người đi theo. Lữ Yên Phi thầm than một tiếng, cũng đi theo. Trong lúc bốn người tiến về phía trước thì càng ngày càng gần vị trí truyên ra âm thanh từ sâu trong lòng đất.