Vương Lâm nắm chặt thanh thiết kiếm, phía trước chính là Tiền Quý Chung đang phóng tới. Lúc này Vương Lâm cũng lập tức lui về phía sau, tay phải hắn điểm một chỉ về phía trước, đột nhiên linh hồn của Hư Không Tử và Thiên Vận Tử gầm rống lên rồi phóng ra.
Hai chiến hông này có thể nói là ngoại trừ chút lực bản nguyên còn sót trên mi tâm chính là thần thông mạnh nhất mà Vương Lâm làm ra, đồng thời lại phối hợp với một đòn sát thủ của Thiết Kiếm, có thể nói hắn đã tung ra toàn lực.
Dù sao Vương Lâm lần này cũng không thể so sánh với một Vương Lâm năm xưa ở trong tiên phủ có thân thể đỉnh phong của bản tôn, không sợ hãi trước bất kỳ đòn tấn công bằng thần thông nào. Vương Lâm lúc đó lại có lực lượng vô tận của Cổ Thần, chỉ cần tung ra một quyền là có thể sinh ra uy lực làm kinh thiên động địa. Lúc này hắn cũng không có cơ hội thi triển thần thông Tàn Dạ, thậm chí ngay cả cái khiên ánh sáng năm xưa cũng đã tan vỡ trong tiên phủ, cũng không có thần thông Mộng Hồi Viễn Cổ của Cổ Thần Bát Tinh để bảo vệ tính mạng. Lúc này chỉ có một phân thân tu đạo của Vương Lâm, nên muốn giết tu sĩ Toái Niết thì cực kỳ khó khăn.
Đặc biệt là lúc này đùi phải của Vương Lâm đã máu thịt mơ hồ, bị một luồng bạch quang thần thông của Tiền Quý Chung xuyên qua. Lại có một luồng nguyên lực ẩn chứa pháp tắc thiên địa nào đó của tu vi Toái Niết đang tàn phá trong cơ thể Vương Lâm.
Nếu không phải trên nguyên thần Vương Lâm có bì giáp của Cổ Thần bảo vệ thì chắc chắn đã bị tan vỡ rồi. May mà giờ phút này thân thể của Vương Lâm cũng không phải tầm thường, đã được lửa thiên điaụ luyện hóa trên Chu Tước Thánh Tông, ần chứa lực lượng quy tắc của lôi và hỏa.
Vì điều này mà Vương Lâm chỉ bị thương mà không chết dưới thần thông của Tiền Quý Chung. Tu sĩ Toái Niết mạnh mẽ thế nào, trên đường tu đạo Vương Lâm đã trải qua rất nhiều nguy hiểm nên biết được rất rõ.
Tình cảnh này nguy cơ trước mắt cũng không phải Vương Lâm hy vọng xảy ra, hắn nhất định phải kết thúc trận chiến thật nhan, phải dùng tất cả khả năng để giết chết tên tu sĩ Toái Niết kia. Vương Lâm điểm một chỉ tay phải ra, linh hồn của Hư Không Tử và Thiên Vận Tử phóng về phía Tiền Quý Chung lại càng nhanh.
Tiền Quý Chung cực kỳ cẩn thận đối mặt với hai linh hồn dũng mãnh kia. Hắn cả đời đã cùng người khác đấu pháp, nhưng chưa từng gặp qua thần thông của bất kỳ tu sĩ Tịnh Niết nào đủ để uy hiếp Toái Niết.
Đặc biệt là linh hồn của Thiên Vận Tử giống như điên cuồng, hai tay bấm pháp quyết thì lập tức có thần biến hóa ra. Những thần thông này thường rất mơ hồ nhìn thì thấy không phải là thật nhưng nó lại có thể vận chuyển quy tắc thiên địa phóng về phía Tiền Quý Chung.
Còn có linh hồn Hư Không Tử, vì trước khi chết đã đạt đến Thiên Nhân Đệ Nhất Suy. Linh hồn này ra tay là sấm gió nổi lên đùng đùng, đối kháng trực tiếp với thần thông của Tiền Quý Chung.
Nếu không phải vì thời gian cấp bách thì Vương Lâm thì chỉ cần dùng linh hồn của Hư Không Tử và Thiên Vận Tử là có thể cầm chân được Tiền Quý Chung. Nhưng lúc này Vương Lâm lại có quá ít thời gian, cũng không đủ tiên lực để duy trì sự tồn tại của hai linh hồn cực mạnh này. Nếu tát đậu thành binh thì tiên lực sẽ tiêu hao rất khổng lồ.
Trong nháy mắt khi linh hồn của Hư Không Tử, Thiên Vận Tử và Tiền Quý Chung chém giết nhau, Vương Lâm nâng tay phải lên rồi tập trung tinh thần nhìn qua Thiết kiếm. Hắn chém mạnh xuống dưới một kiếm, đột nhiên một luồng kiếm quang kinh thiên động địa bắn ra rồi hóa thành một thanh đại kiếm hư ảo khổng lồ đánh thẳng về phía Tiền Quý Chung.
Tất cả còn chưa kết thúc, Vương Lâm khép chặt hai mắt lại, hắn buông Thiết kiếm ra để nó tự thi triển thần thông. Thiết kiếm giống như vẫn đang dính liền với tay phải Vương Lâm, nó mang theo Vương Lâm phóng thẳng ra, lại một kiếm được chém xuống.
Trên không trung đột nhiên xuất hiện từng luồng ánh sáng hình cung, mỗi một luồng sáng đều đại biểu cho một kiếm. Mỗi kiếm vung ra đều làm cho nguyên lực trong cơ thể Vương Lâm tiêu hao đến mức độ khổng lồ.
Kiếm quang vờn quanh với sắc màu rực rỡ như gấm hoa, từ xa nhìn lại thì thấy những kiếm quang hình cung kia kéo dài liên tục, giống như trên người Tiền Quý Chung đang nở ra một đóa hoa kiếm.
Trong nháy mắt đã có mười ba kiếm chiêu được đánh ra. Thanh kiếm kia đang kéo theo thân thể Vương Lâm, hắn đang nhắm mắt lại mà tay phải lại liên tục vung vẩy, thậm chí còn bùng ra một loại khí thể làm người ra kinh hãi, giống như toàn bộ đất trời đều chuyển động theo một kiếm, lực lượng mạnh mẽ không gì không phá nổi.