Vương Lâm đã ở lại trên Man Hoang đại lục vài ngày thì cũng muốn quay trở về. Vì lo đến vấn đề Quy Nguyên Tông nên hắn cũng không thể ở lại Man Hoang đại lục quá lâu được.
Dù hắn không sợ Tử Đạo Tông, nhưng nếu không có hắn ngồi trong Quy Nguyên Tông thì với thực lực như hiện nay, Quy Nguyên Tông chắc chắn sẽ bị diệt phái. Nếu là ngày xưa thì Vương Lâm sẽ không quan tâm đến ba chuyện này, nhưng người Tử Đạo Tông là do hắn giết thì việc này cũng bắt buộc phải tham dự vào.
Huống hồ nữ tu Lữ Yên Phi thông minh của Quy Nguyên Tông cũng đã cung kính tặng cho mình một thân phận, còn chưa nói đến những manh mối có liên quan đến một tia Cực Âm, điều này cần người Tử Đạo Tông giải đáp.
Cho nên khi ở trên Man Hoang đại lục Vương Lâm cũng muốn hung hăng càn quấy một lần. Hắn dùng lực lượng của con khỉ mới thu phục để liên tục nhảy vào trong đám mãnh thú cưỡng chế lấy đi dược thảo.
Vương Lâm cũng để mặc cho đại quân mãnh thú giống như thủy triều đuổi theo phía sau… Không thể không nói, dù là Vương Lâm cũng không ngờ con khỉ đen này lại cực kỳ xuất sắc trong việc cướp đoạt dược thảo, thậm chí… phải nói là rất điêu luyện.
Mức độ điêu luyện này rõ ràng cũng không phải được tạo thành trong một sớm một chiều, mà phải dùng một khoảng thời gian dài đi làm những chuyện này mới đạt đến mức độ thành thạo thế này được.
Sau vài ngày liên tiếp, Vương Lâm thậm chí không cần phải làm bất cứ điều gì cả, vì con khỉ đen này rất tinh tường vùng Man Hoang đại lục. Nó thường mang theo Vương Lâm phóng đi, dùng tốc độ nhanh như chớp để nhảy vào trong chụp lấy thảo dược rồi chạy đi như điên không thèm ngoảnh mặt lại.
Thậm chí mỗi lần cướp đoạt xong tên khốn này còn không kìm chế được sự vui sướng mà gầm rống, giống như… Nó cảm thấy rất thỏa mãn với hành vi của chính mình.
Vương Lâm lại càng cảm thấy cười khổ chính là hắn mơ hồ nhìn ra con khỉ đen này hình như rất nổi danh trong đám hung thú trên Man Hoang đại lục. Hơn nữa con khỉ lại rất thuần thục tránh né những đòn tấn công ở sau lưng, giống như nó thường xuyên phải làm như thế này vậy.
Những con hung thú truy kích kia nếu chỉ là bị người ta cướp thảo dược lần đầu tiên thì chắc chắn sẽ không đuổi theo liên tục mấy ngày trời, lại càng không tiếc sự lộ ra vẻ điên cuồng và… căm hận.
Trong lòng Vương lâm đã sớm có suy đoán, đặc biệt là trong sào huyệt của một số hung thú. Dược thảo thường không phải sinh trưởng trên núi mà mọc lên ở một số địa phương khác, những địa phương đó nếu là Vương Lâm cũng phải tản thần thức ra mới có thể phát hiện ra được, vì có sương mù bao phủ nên rất khó nhận ra.
Nhưng con khỉ đen này thì không, nó hình như đã biết trước những địa phương có thảo dược rồi, nên chỉ việc dùng tốc độ như tia chớp phóng tới cướp rồi bỏ chạy là được. hình như đã từng có thời gian con khỉ đen này ở địa phương đó để quan sát kỹ lưỡng, hắn một mực chờ đợi cơ hội cướp đoạt.
Sau mấy ngày liên tục cướp đoạt, con khỉ đen này lại càng rõ ràng trở nên thân thiết với Vương Lâm. Khi nó dùng ánh mắt nhìn lên Vương Lâm đang ngồi trên bờ vai, thì vẻ mặt giống như đang nhìn kẻ động đạo.
Cũng chính vì những phát hiện này mà Vương Lâm nhớ lại tình cảnh xảy ra trước khi thu phục con khỉ đen. Lúc đó nó rõ ràng biểu lộ ra thân tu vi dũng mãnh, con khỉ đen bị tương nhưng nó vẫn không chịu khuất phục, đồng thời trong mắt còn lộ ra sự tức giận và không cam lòng. Cho đến khi bị cái chết uy hiếp nó mới chịu khuất phục. Chắc chắn tên cặn bã chuyên đi cướp đoạt dược thảo của những con thú khác này đối mặt với kẻ cướp đoạt của chính mình thì có tâm tư vô cùng phức tạp.