Tinh đồ bên trọng ngọc giản được mệnh danh là khai viên Man Hoang đại lục. Nơi đây rất nhiều núi non, chập chùng như sóng biển, như ẩn như hiện trong sương mù. Những tiếng gầm rống của hung thú từ trong những ngọn núi chậm rãi truyền ra rồi vang vọng trọng không khí.
Khắp nơi trên mặt đất hầu như đều là những đống hoang tàn của thành trì đã trải qua rất nhiều năm tháng. Điều này có thể nhận ra nhiều năm trước Man Hoang đại lục rất phồn vinh.
Nhưng ngày nay thành trì đã bị phá hoại, cũng không còn bất kỳ âm thanh nào khác, chỉ còn lại những tình cảnh tang thương. Trong đám hung thú cũng có những loại sống thành đàn, cũng có những mãnh thú cô độc và kiêu ngạo.
Trên ngọn núi này cuồng phong thổi rất mạnh, tiếng gầm rống của dã thú cũng rất dữ dội. Một số tiếng gào thét trở nên kinh thiên động địa, cho dù sương mù đang bao phủ dày đặc khắp không trung cũng không thể che đậy những âm thanh này.
Ngọn núi có màu xanh đen cao chót vót và hiểm trở, đá lởm chởm như những thanh kiếm sắc từ trên mặt đất đâm thủng những tầng mây. Những con khỉ màu đen có cơ thể gần mười trượng liên tục nhảy qua lại, tất cả đều hướng về phía đỉnh núi liều lĩnh phóng lên.
Trên đỉnh núi có một con khỉ đen khổng lồ, nó đang ngồi khoanh chân giống như một con người bình thường, thân thể cao lớn uy mãnh không dưới trăm trượng. Những cánh tay tráng kiện giống như cây tùng ngàn năm, phải vài người mới ôm hết được xung quanh cánh tay của nó.
Trên mặt đất trước chỗ con khỉ khổng lồ đang ngồi có một cây đại thụ màu tím chỉ cao tới cẳng chân nó. Cây đại thụ này đã héo rũ ra, hình như đã trải qua rất nhiều năm tháng nhưng vẫn không chết, nhánh cây rậm rạp và có những tán lá khổng lồ. Kỳ quái là những chiếu lá cây này có màu trắng như tuyết, thoạt nhìn thì cảm thấy những đường gân lá giống như trong suốt. Đặc biệt là trên thân cây lại có hai quả như nắm tay, trái cây kia có hai màu trắng đen liên tục biến hóa, có chút kì dị.
Khoảnh khắc khi con khỉ khổng lồ kia khẽ mở hai mắt thì những luồng tinh quang kinh người đột nhiên bùng ra, từ xa nhìn lại giống như hai ngọn đèn chiếu ra trong đêm tối. Mãnh thú này bùng ra một ngọn lửa hung ác kinh thiên động địa, giống như có thể xuyên qua sương mù, lướt qua tất cả mãnh thú nhìn chằm chằm vào bóng người tóc trắng được rất nhiều mãnh thú bao quanh đang đi lên giữa đỉnh núi.
Trong nháy mắt con khỉ nhìn về phía Vương Lâm, hắn lập tức vung tay lên, một ngọn gió đen lập tức bùng ra rồi mang đi hơn mười linh hồn mãnh thú dưới những tiếng kêu thảm thiết. Con khỉ khổng lồ ngẩng đầu lên, trong cặp mắt lạnh lùng bùng lên những luồng sáng nóng rực, nó rống lên!
- Grào!
Một tiếng gầm rống kinh thiên động địa từ trên đỉnh núi truyền xuống. Trong tiếng rống này, tất cả khí thể hung ác của đám mãnh thú đang từ bốn phương tám hướng đánh về phía Vương Lâm đột nhiên tăng mạnh, gió tanh cuồn cuồn như muốn xé rách thân thể Vương Lâm, muốn thôn phệ cả linh hồn.
Vẻ mặt Vương Lâm vẫn như thường, hắn đảo mắt nhìn đám hung thú ở phía trước. Thân thể hắn vẫn trực tiếp tiến lên một bước rồi hóa thành một đạo cầu vồng trắng phóng thẳng tới đỉnh núi.
Trên bầu trời hơn mười Văn Thú liên tục gào thét, chúng nhìn đám hung thú ở phía trước rồi vờn quanh như chim ưng rình mãnh thú. Vẻ mặt đám hung thú này rất dữ tợn và mang theo những luồng khí hung ác, tất cả đều cùng Văn Thú bày ra một trận chiến sinh tử.