Lời nói của Tôn Vân đã ứng nghiệm, chỉ trong thời gian ba ngày ngắn ngủi Vương Lâm đã luyện đan mười sáu lần. Ngoài lần đầu tiên và lần cuối cùng thì tất cả đều thất bại, mỗi lần thất bại hắn đều lặng lẽ truy tìm nguyên nhân, sau đó đi ra khỏi phòng để tiếp tục hái thảo dược.
Nhìn thấy khoảng sân trồng thuốc nhỏ ba ngày trước vẫn sinh cơ bừng bừng, lúc này hầu như đã trở thành mảnh đất hoang vu, Tôn Vân cũng cảm thấy có chút khó chịu, vành mắt đỏ lên. Mảnh sân trồng thuốc nhỏ này chứa đựng nhiều tâm huyết của nàng, ngày xưa dù chính mình luyện đan cũng rất chú ý chọn lựa nên cũng không tiêu hao quá nhiều.
Nhưng chỉ trong ba ngày mà dược thảo đã hầu như không còn. Tuy ba ngày nay không xảy ra tiếng nổ đan dược trùng kích giống như lần đầu tiên, dù có thể hủy diệt hơn phân nửa vườn thuốc những cũng tốt hơn rất nhiều so với tính cảnh tra tấn lúc này.
Nhìn qua tình cảnh trước mắt làm Tôn Vân cảm thấy vô cùng sầu muộn, nàng nhìn về căn phòng phía trước mà không sinh ra chút cảm tình nào. Cuối cùng nàn cũng không thể chịu đựng nổi, vọt tới đẩy cửa phòng ra. Nàng nhìn chằm chằm vào Vương Lâm đang khoanh chân ngồi trong phòng luyện đan, đang cầm trong tay một viên đan dược thành phẩm.
Đặc biệt là tên Tằng Ngưu kia lại đang nhìn đan dược nở nụ cười làm Tôn Vân cảm thấy vô cùng đáng giận. Nụ cười này rơi vào mắt Tôn Vân làm lửa giận trong mắt nàng tăng vọt trong nháy mắt:
- Tằng Ngưu!
Tôn Vân nghiến răng nghiến lợi rồi hít vào một hơi thật sâu. Nàng nghĩ đến những suy đoán về tu vi của đối phương mà bắt buộc phải áp chế lửa giận xuống. Nàng liên tục nói với chính mình không nên tức giận, không nên… Tôn Vân dịu dàng vuốt vài sợi tóc vương trên má ra phía sau rồi dịu dàng nói:
- Tằng Ngưu, chúc mừng người cuối cùng cũng luyện thành đan dược, có thể cho ta xem qua được không?
Đã trải qua hơn mười lăm lần thất bại, đã hao tổn rất nhiều dược thảo trong sân, vất vả lắm mới luyện thành một viên đan dược. Trong lúc đó Thú hồn cũng trải qua hơn mười lăm lần dung hợp, cuối cùng Thú hồn thậm chí còn thấy được cảm giác quay trở về còn đau khổ ghê gớm hơn cả tử vong khi dung hợp, hận không thể giúp Vương Lâm lập tức thành công "giúp mình bớt đau khổ" Nhìn viên đan dược trong tay, Vương Lâm rất cảm khái. Thuật luyện đan của Vân Hải cùng Thú hồn dung hợp lại thì cần phải chú ý rất nhiều thứ, những điều này trên ngọc giản cũng không ghi lại rõ ràng, bắt buộc chính người luyện đan phải tự hiểu ra.
Khoảnh khắc Vương Lâm nghe được lời nói của Tôn Vân thì vô thức đưa tay lên sờ mũi. Lúc này ánh mặt trời thuận theo cơ thể Tôn Vân làm Vương Lâm nhìn thấy dược viên bên ngoài đã trở nên hoang tàn. Với thể diện một nghìn năm của hắn cũng không thể kìm được phải tức giận.