Nắm cây cờ nhỏ màu vàng trong tay, hai mắt Vương Lâm nheo lại, ẩn chứa tinh quang, trở nên âm trầm - Lấy âm hồn của nữ tử để nuôi dưỡng cực âm, thật quá sai lầm! Năm đó Thiên Vận Tử mượn thân thẻ Bạch Vi, ngay khi cực âm đã đạt tới đỉnh đã làm cho quá độ một cách tự nhiên trở thành cực dương, đây mới là phương pháp đúng đắn.
Muốn đạt được cực âm hoàn chỉnh, như vậy cần phải làm cho cực dương đạt tới đỉnh, lấy phương pháp phá mà lập, mới có thể làm được.
Cúi đầu nhìn cây cờ nhỏ màu vàng, Vương Lâm lắc đầu. Bên trong cây cờ nhỏ này có rất nhiền âm hồn nữ tử, với nhãn lực của Vương Lâm liếc mắt một cái liền nhìn ra, những người này mới bị đưa vào đây không lâu.
- Thật quá hồ đồ!
Vương Lâm vung tay phải lên, bên trong cây cờ nhỏ kia lập tức nổi lên gió bão. Thần thức của hắn như lưỡi dao sắc bén đâm vào những trận pháp vây khốn những âm hồn nữ tử này, thế như chẻ tre. Tiếng động ầm ầm vang lên, toàn bộ những trận pháp này lần lượt sụp đổ.
Ngay khi những trận pháp này tan vỡ, hồn phách thê thẩm của những nữ tử bên trong cây cờ nhỏ bay ra, trong mắt lộ ra vẻ mê man. Những nữ tử này khi còn sống đều là những người cực kỳ ưu tú của những tôn phái, tuy bị Lô Địch hành hạ đến chết rồi bị phong ấn thành hồn, nhưng nhanh chóng khôi phục được thần trí, yên lặng hướng về phía Vương Lâm hạ thấp cúi đầu, mang theo vẻ đau khổ cũng sự giải thoát, còn có sự cảm kích, tiêu tan giữa trời đất. Chờ đợi bọn họ có thể là sự đầu thai, có thể không.
Nhìn hồn phách bọn họ tiêu tan, Vương Lâm trầm mặc không nói. Không bao lâu sau, toàn bộ hồn phách tan thành mây khói, bên trong cây cờ nhỏ màu vàng kia chỉ còn lại cực âm hồn.
Cực âm hồn này bắt đầu gầm nhẹ, chỉ thấy ngay khi những hồn phách nữ tử này bay ra, cũng từ bên trong lao ra, dường như muốn bỏ chạy. Nhưng ngay lúc này vừa mới ló ra ngoài, hai mắt Vương Lâm lóe lên hàn quang, tay trái bấm quyết hóa ra một đạo cấm chế, đánh lên cây cờ nhỏ màu vàng.
Bỗng nhiên, thanh quang lóe lên, cực âm hồn kia như va vào một tấm thép, bị bắn ngược trở về, không ngừng rống giận. Vương Lâm không hề để ý tới, tay trái biến hóa ấn chú, từng đạo cấm chế hạ xuống, phong ấn hoàn toàn cây cờ nhỏ này, rồi sau đó cất vào trong khe trữ vật.
- Một tia cực âm này chẳng những phương pháp nuôi dưỡng không đúng, mà còn không được hoàn chỉnh. Vật này nếu là của Lô Địch, như vậy từ bên trong Tử Đạo Tông, tất nhiên còn manh mối khác.
Trầm tư ít lâu, Vương Lâm lấy chiếc bình ngọc màu tím bên cạnh.
Bình ngọc này toàn thân có hơi nóng, ở bên trong tự tuần hoàn, có một luồng sức mạnh thiên địa vờn quanh bên trong, xoay tròn dường như vĩnh cửu. Thần thức Vương Lâm khẽ động, lập tức bao phủ bình ngọc, dưới thần thức của hắn, bình ngọc này dần trở nên trong suốt, khiến cho hắn thấy được rõ ràng ở bên trong bình ngọc, theo sức mạnh thiên địa xoay tròn có ba viên đan dược.