- Còn chín con nữa, nhưng trong tinh vụ gần đây, tinh hổ thú đã tuyệt diệt, phải đi tới những nơi xa hơn mới có thể… Nam tử trung niên kia cười âm trầm, nhưng không đợi nói xong, đột nhiên thần sắc hắn biến đổi, tay phải túm vào hư không, ở phía trước lập tức có một khe trữ vật xuất hiện, tử bên trong lấy ra một ngọc giản. Ngọc giản kia trong lúc run rẩy kêu lên một tiếng rắc, vỡ ra, từ bên trong bay ra một tia tàn hồn. Hình dáng của tàn hồn kia chính là Lô Địch, ánh mắt hắn lộ ra vẻ sợ hãi trước khi chết, tiêu tan ở trước mặt nam tử trung niên.
- Thiếu tông chủ!
Lão già áo tím bên cạnh nam tử trung niên nhất thời thu hồi nụ cười. nam tử trung niên kinh ngạc nhìn tàn hồn kia dần dần tiêu tan, không hề cử động, chậm rãi nhắm hai mắt lại.
Lão già bên cạnh hắn tâm thần rung động, nhìn tông chủ bên cạnh, chỉ thấy trong lòng run lên. Hắn đã đi theo tông chủ này nhiều năm, biết được đối phương càng bình tĩnh, lại càng biểu hiện sự tức giận điên cuồng.
- Lô Địch vừa rồi đi tới nơi nào?
Hồi lâu sau, nam tử trung niên kia mở hai mắt, một vẻ bi ai thiêu đốt trong mắt hắn, nhưng thanh âm của hắn cũng bình tĩnh một cách đáng sợ.
- Thiếu tông chủ… thiếu tông chủ đã đến đại lục Mạc La.
Lão già cúi đầu, cung kính nói, sự khiếp sợ trong lòng cho tới bây giờ vẫn còn chưa hết. Hắn nghĩ không ra, không ngờ có người trong tầng thứ năm của tinh vực, dám đắc tội với Tử Đạo Tông, đắc tội với sự nguy hiểm của tông chủ Lô Vân Tòng, giết chết thiếu chủ Lô Địch!
- Đại lục Mạc La, Quy Nguyên Tông. Việc này vì sao không ai bẩm báo với ta?
Thanh âm của nam tử trung niên vẫn bình tĩnh như trước, nhưng lọt vào trong tai lão già cũng làm cho thân thể hắn run lên, trong đầu đột nhiên nghĩ ra một việc, sắc mặt nhất thời trở nên tái nhợt.
- Thiếu tông chủ… - Hắn thân là người tu đạo, nhưng lại vẫn mê mẩn nữ sắc, cuồng vọng tự đại, lấy danh nghĩa thiếu tông chủ của Tử Đạo Tông những năm gần đây đã hại những nữ đệ tử của không ít tông phái, làm ra chuyện hấp thụ nguyên âm độc ác như vậy… Không đợi lão già nói xong, nam tử trung niên lắc đầu, dường như đang chậm rãi tự nói:
- Tông chủ… Mặt lão già không còn chút máu.
- Người nào đi cùng với hắn đến đại lục Mạc La? Chắc là Tống Ngũ Đức rồi, tiên tiểu tử Địch Nhi này từ bé đã được Tống Ngũ Đức chăm sóc khôn lớn, trong mắt hắn, Tống Ngũ Đức này chính là người cha thứ hai của hắn. Hắn tới đại lục Mạc La, chắc là đã để ý tới Lữ Yên Phi của Quy Nguyên Tông, lại thừa dịp lão thất phu kia bỏ mạng, muốn làm cho Quy Nguyên Tông trở thành tẩm cung của hắn.
Lão già trầm mặc, hắn biết toàn bộ những lời mà tông chủ nói đều là sự thật.
Nam tử trung niên ngẩng đầu, nhìn đám tinh vụ mù mịt phía trước, yên lặng nhìn một chút rồi xoay người về đại lục màu tím.
- Tên nghịch tử không nên người này, chết thì cũng đã chết rồi, từ nay về sau thế gian cũng bớt đi một mối họa. Chỉ là, rốt cuộc ta cũng mang thân phận cha của hắn, nếu như hắn thích Lữ Yên Phi kia, ta cũng phải đem nữ tử này chôn cùng hắn… - Về phần kẻ giết hắn, cũng phải chôn cùng với hắn.