Thanh âm này dường như từ giữa trời và đất truyền lại, mờ mờ ảo ảo, vừa giống như ở bên tai, vừa như là từ xa truyền lại, nhưng hắn nghe kỹ, lại dường như là ở trong tâm thần.
Một chữ thật đơn giản, một thanh âm rất bình tĩnh, nhưng truyền vào trong tâm thần của Tôn Vân lại làm cho thân thể nàng run lên, giống như trời đất bên cạnh nàng sụp đổ, hình thành những sợi tơ vô hình quấn quanh thân mình, khiến cho thân thể của Tôn Vân, nguyên thần, thậm chí nguyên lực trong cơ thể đều ở trong khoảnh khắc này đứng im.
Ngay cả suy nghĩ của nàng toàn bộ cũng không còn vận chuyển, dường như lưu lại trong thế giới từ kiếp trước.
Thân ảnh của Vương Lâm xuất hiện ở trước mặt Tôn Vân.
Tôn Vân đang khoanh chân ngồi, thân hình mũ miều ẩn giấu trong quần áo, giờ phút này lại càng hiện rõ. Bên trong gian phòng này còn có một mùi hương tỏa ra từ trên thân thể Tôn Vân.
Vẻ mặt của nàng vẫn còn giữ lại vẻ kiên nghị lúc trước, không hề cử động.
Từ trong tay của Tôn Vân lấy ra một đan dược màu đen. Vương Lâm cẩn thận nhìn lại, màu sắc của đan dược này dường như là nguồn gốc của hết thảy hắc ám trên thế gian, khiến cho người ta nhìn vào, như thể tâm thần bị hút đi.
Quả là một đan dược đặc biệt!
Vương Lâm thì thầm tự nói, thần thức đảo qua đan dược này, ánh mắt lộ ra vẻ tính toán. Hiểu biết về đan dược của hắn kém hơn hiểu biết về thuật cấm chế rất nhiều, nhưng tu vi của hắn thông thiên, thần thức tràn ngập bên trong đan dược, phân tích ra được kết cấu bên trong đan dược này.
Chỉ là tuyệt đại bộ phận đều là những thứ hắn không nhận biết được, càng quan trọng hơn đó là bên trong đan dược này hắn cảm nhận được một linh hồn đang dao động.
Rất thú vị!
Hai mắt Vương Lâm lóe lên, một lần nữa nhìn thoáng qua đan dược này để xác định cảm giác của mình là đúng hay sai. Bên trong đan dược này quả thật là có linh hồn dao động, sự dao động của linh hồn này không mạnh, nhưng cực kỳ cứng cỏi.
Nhắm hai mắt lại, Vương Lâm có cảm giác cái mình nhìn thấy không phải là một đan dược, mà là một tinh hồn của mãnh thú! Hình dạng của tinh hồn này giống như một con vượn, cực kỳ bạo ngược, điên cuồng giãy giụa trong tay hắn, Chỉ là trên người con vượn này có rất nhiều phong ấn, khiến cho nó hoàn toàn khoogn thể vùng vẫy thoát ra.
Mở mắt ra, hết thảy ảo giác biến mất, Vương Lâm lại đem đan dược đặt vào giữa hai ngón tay của Tôn Vân, lui về phía sau vài bước, tay phải chỉ về phía trước.
Lập tức những sợi tơ vô hình quấn quanh người Tôn Vân toàn bộ tiêu tan, thân thể Tôn Vân run lên, khôi phục lại bình thường. Hết thảy việc này đối với nàng mà nói dường như chỉ trong nháy mắt, giống như kiếp trước và kiếp này chồng lên nhau.
Tu vi của Vương Lâm cao hơn nàng rất nhiều, dưới Định Thân Thuật, Tôn Vân thậm chí cũng không có khả năng phát hiện ra sự dị thương, vẫn duy trì động tác như trước kia, mắt lộ ra vẻ kiên định, đem đan được nuốt vào miệng. Vương Lâm bình tĩnh đứng sau thân thể nàng nhìn lại.