Huyết long hiển nhiên cũng phát hiện ra Vương Lâm, chỉ là ở trong mắt nó, tu sĩ này cũng chỉ giống như một con kiến, dưới Hắc Dạ thần Thông của nó, tu sĩ này chưa kịp tới gần chắc chắn sẽ bỏ mạng.
Trên thực tế cũng quả thật là như vậy, ngay khi Vương Lâm đến cách thân thể huyết long trăm trượng, hư vô lại bị bao trùm trong bóng tối. Nhưng bóng tối lúc này so với lúc trước hoàn toàn khác nhau, bóng tối lúc này khiến cho Vương Lâm lần đầu tiên được lão già áo đen kia chú ý. Hết thảy những chuyện này đều là vì Vương Lâm.
Màn đem bao phủ hư vô kia, qua vài lần trước Vương Lâm đã minh ngộ. Việc minh ngộ này không liên quan gì đến tu vi, mà đến từ Tàn Dạ Thần Thông của bản thân hắn.
Tàn Dạ Thần Thông có một tia thái sơ lực, thái sơ này là toàn bộ quy tắc ánh sáng của trời đất, dưới ánh sáng này, hết thảy hắc ám đều phải tiêu tan.
Nhưng thế gian này, hết thảy sự tồn tại của mọi vật đều là tương đối, chính là do quy tắc cuối cùng biến thành.
Ngay khi hư vô bị màn đêm bao phủ, ở trong cơ thể Vương Lâm, trong một tình huống hiếm thấy không thể cảm nhận được một chút thái sơ lực tràn ra, lấy tu vi của bản thân cưỡng ép thúc đẩy màn đêm. Hắn không cầu giết địch, mà chỉ cầu một tia sức mạnh Tàn Dạ này, có thể khiến cho hắn sinh tồn được trong bóng đêm.
Dường như là vĩnh cửu, bên trong màn đêm không có một chút ánh sáng nào, lần đầu tiên, cũng là duy nhất một lần, xuất hiện một đạo hào quang. Hào quang này như mặt trời mới mọc, tuy ở trong màn đêm này cũng không đáng kể, nhưng nó vẫn xuất hiện.
Bên trong đạo hào quang này, toàn thân Vương Lâm có cảm giác như bị thiêu đốt, nguyên lực trong cơ thể hắn thiêu đốt, thiêu đốt nguyên thần của hắn. Ngay cả khối thân thể nham thạch này cũng đã bị thiêu đốt hừng hực.
Dưới sự thiêu đốt này, hắn phá tan màn đêm trước mắt, xuyên qua khoảng cách trăm trượng, tiến vào bên trong vết thương của con huyết long đang lộ ra vẻ khiếp sợ.
Ngay khi tiến vào bên trong miệng vết thương. Vương Lâm khôgn để ý tới toàn thân vì thi triển Tàn Dạ mà điên cuồng bị thiêu đốt, liều lĩnh vung tay phải lên. Khối tinh thể màu máu lớn của huyết long ở phía trước lập tức biến mát không thấy, đã bị hắn thu vào bên trong không gian trữ vật.
Trên mặt lộ ra vẻ mừng như điên, nhưng cũng có chút tiếc nuối, hắn không nghĩ tới ở nơi này, có thể lấy được tâm huyết của Cổ Thần. Dù sao với hiểu biết của hắn ở vùng đất Cổ Thần, hắn biết được toàn bộ tâm huyết trong cơ thể của Cổ Thần đều đã bị Thác Sâm đoạt lấy. Muốn từ trong tay Thác Sâm lấy được tâm huyết, thật sự là vô cùng khó khăn.
Lấy được tâm huyết, đây là chỗ vui mừng của hắn. Nhưng cũng vì tâm huyết của Cổ Thần mà hắn không thể không bỏ qua việc quan sát uy lực của Thác Sâm. Đây chính là sự tiếc nuối của hắn.
Mang theo cả sự vui mừng lẫn tiếc nuối, ngay khi Vương Lâm biến mất bên trong hư vô tối đen, sự thiêu đốt nguyên thần cũng đã tới lúc cuối cùng, dường như sắp sụp đổ, lại sắp tử vong. Dù sao, cưỡng ép thúc đẩy Tàn Dạ, với tu vi của hắn lúc này cũng là chưa đủ.