Tuế nguyệt, là một loại quy tắc. Quy tắc này hàng vạn sinh linh trong trời dất đều có thể nắm giữ, nhưng ý cảnh lấy đỏ để cảm ngộ. Năm đó ở trên Chu Tước Tinh, Vương Lâm từng gặp một người , ý cảnh của người này chính là tuế nguyệt.
Vào lúc đó, Vương Lâm liền cảm nhận được sự hùng mạnh của tuế nguyệt ý cảnh này, cho dù là VÂn Tước Tử lúc đó cũng rất để ý tới loại ý cảnh này. Có thể nói, toàn bộ Chu Tước Tinh cũng chỉ có một người đó có được loại ý cảnh như vậy.
Lúc này lời nói của huyết long vang vọng, ở trên người không ngờ lại xuất hiện sức mạnh tuế nguyệt. Sức mạnh này lớn hơn tuế nguyệt ý cảnh vô số lần, hoàn toàn không thể so sánh, hiển nhiên đã trở thành quy tắc. Quy tắc này, do huyết long thi triển một thức thần thông này mà quyết định.
Dưới sự tràn ngập của tuế nguyệt quy tắc này, toàn bộ hư vô bị bao phủ vào trong đó. Trong hư vô, một nhóm La Thiên tu sĩ đang chậm rãi phi hành , cảnh giác nhìn bốn phía. Bọn họ có hàng chục người, chỉ cần không gặp phải thượng cổ luyện khí quá mạnh, thì đủ để có thể đứng vững bên trong hư vô này.
Nhưng lúc này, sức mạnh tuế nguyệt kia quanh quẩn, xuyên thấu qua bên người những người này. Trong đó có một thanh niên tu vi yếu nhất, thân mình lập tức run lên. Bộ dạng hắn thoạt nhìn cũng hơn hai mươi tuổi, tuy không phải là tuổi thực tế, nhưng diện mạo thì y hệt như vậy.
Thân mình hắn run rẩy, cũng không còn chịu sự khống chế của hắn, không hiểu tại sao lại run lên, dường như có một luồng hàn khí từ trong cơ thể dâng lên. Dần dần, làn da bóng loáng của hắn xuất hiện những nếp nhăn, những nếp nhăn này không ngừng chồng lên nhau, hắn cảm thấy thân mình vô cùng mỏi mệt, tu vi lại có cảm giác bị đình trệ.
Hết thảy những chuyện này chỉ diễn ra trong thời gian ngắn. Thanh niên này như là bị mê hoặc, bên tai dường như từ rất xa có những tiếng gào thét truyền đến. Bên trong những tiếng gào thét này ẩn chứa một sự sợ hãi.
Thanh niên ngẩn ra, định quay đầu nhìn, nhưng thân mình hắn cũng đã tê dại, dường như động tác quay đầu cũng có chút khó khăn.
- Ta. ta bị làm sao vậy.
Trước mắt thanh niên lại trở nên mờ nhạt, đã không còn rõ nét như trước, dường như cách một lớp sương mù. Hắn chậm rãi nâng tay phải lên, dùng sức dụi nhẹ mắt, cố gắng xua đám sương mù này đi. Động tác này có chút hiệu quả, trước mắt hắn lại trở nên rõ ràng, hắn thấy được những đạo hữu bên cạnh toàn bộ đều đã rời xa mình, ánh mắt nhìn về phía mình lộ ra vẻ sợ hãi và kinh hoàng.
hắn nhìn thấy sự muội mà hắn định chung sống cả đời , giờ phút này đứng ở đó giật mình sợ hãi. Trên tay hắn đầy những nếp nhăn, lại còn có những đốm màu nâu.