Theo lời Thác Sâm nói vang vọng trong không trung, bên trong thế giới huyết sắc này, huyết hải vô tận trên mặt đất lập tức phát ra từng trận gào thét tức giận, cơn sóng máu nhấp nhô như thủy triều cuốn động.
Mái tóc đỏ trên đầu Thác Sâm phất phơ, mang theo nụ cười dữ tợn, tay phải hướng lên không trung lại xé một cái. Tiếng động long trời lở đất lại rầm rầm vang lên, cái khe ở trên bầu trời đỏ như máu kia lại bị xé lớn lên gấp mấy lần, ngước mắt nhìn lên, gần như kéo dài hết cả bầu trời này. Cảnh tượng này, dường như là một cái bao, bị người ta xé ra từ giữa, phân thành hai nửa!
Trong nháy mắt này, thân ảnh một đám tu sĩ bên trong huyết hải như cầu vồng, lao lên trời bay đi, dưới một chỉ của Thác Sâm, lướt qua bên người hắn, bước vào trong hư vô.
Thác Sâm hướng về phía sau tung một trảo, huyết thủy rít gào kinh thiên, dường như bị một sức mạnh không thể tưởng tượng được bao phủ. Trong tiếng động rầm rầm, huyết hải vô tận này bỗng nhiên từ dưới mặt đất bị nâng lên, bay thẳng lên cái khe trên không trung.
Trong quá trình huyết hải này tới gần, huyết hải này nhúc nhích, bất ngờ hóa thành con huyết long dài vạn trượng. Sự to lớn của con rồng này có thể che được cả trời, theo những thượng cổ luyện khí sĩ đang nhảy vào trong cái khe rít gào mà đi.
Cùng lúc đó bên trong hư vô này, theo rất nhiều luyện khí sĩ nhảy vào, lập tức liền nổi lên một trận gió tanh mưa máu! Hết thảy chuyện này chỉ bởi vì ngay khi những thượng cổ luyện khí sĩ này từ trong cái khe đi ra, bên tai vang lên một câu của Thác Sâm.
- Ta muốn vùng đất của Cổ Thần này tràn ngập máu tanh!
Những thượng cổ luyện khí sĩ này cũng không phải là kẻ yếu, chẳng qua trong cơ thể tồn tại phong ấn của Thác Sâm, không thể phát huy được toàn bộ tu vi. Dù sao vô số đạo phong ấn năm đó trong cơ thể Thác Sâm thông thường cần phải vài tu sĩ cùng nhau phân tán mới có thể dời đi một đạo, hãn hữu mới có người có thể một mình chịu đựng một đạo phong ấn.
Chỉ có điều, trong một ngàn năm qua, theo sức mạnh phong ấn, thế giới huyết hải không ngừng suy yếu, quá trình Thác Sâm thoát ra càng lúc càng nhanh, vì thế phong ấn trên thân thể hắn lại ngày càng suy yếu, dẫn đến những tu sĩ giúp cho hắn phân tán phong ấn, phong ấn trên người bọn họ cũng dần suy yếu. Như vậy, tu vi từ trên người họ phóng xuất ra cũng vượt rất xa năm đó lần đầu tiên Vương Lâm đến chổ này.
Ánh đỏ tràn ngập trong hư vô, một đám thượng cổ luyện khí sĩ từ trong huyết hải bay ra, giống như những con giao long bay tới, mang theo ánh mắt khát máu và sự bình tĩnh tuyệt đối, tuân theo mệnh lệnh của Thác Sâm, bên trong hư vô này mở cuộc chém giết.
Chỉ cần nhìn thấy tu sĩ, bất kể tu sĩ này đến từ phương nào, toàn bộ đều là con mồi của những thượng cổ luyện khí sĩ áo đỏ này! Nếu chỉ có bọn họ, có lẽ ở nơi có đầy tu sĩ này sẽ không thể gây nên một trận mưa máu. Nhưng con huyết long do huyết hải hóa thành cũng có được thần thông long trời lở đất. Lúc nó xuất hiện, khiến cho hư vô này bất chợt tràn ngập uy áp.