- Thổ Quan!
Hai mắt Vương Lâm sáng ngời, không chút do dự nhảy vào trong vòng xoáy, hiện ra trước mắt là một mảnh thiên địa gió cuốn bụi đất quét ngang. Cảnh tượng này khiến hắn thở phào nhẹ nhõm.
Đối với Cát Cùng kia, Vương Lâm cực kì kiêng kị, nếu như lại gặp, chỉ sợ lại phải vứt bỏ phân thân, bỏ qua việc tìm hiểu uy lực của Thác Sâm, bản thể lập tức bỏ trốn.
Thổ Quan trước mắt, Vương Lâm tuy nói là quen thuộc nhưng vẫn phải cẩn thận. Dọc đường tiến về phía trước, tránh những nơi năm đó phát hiện ra nguy cơ, bỏ ra thời gian một ngày tìm được lối vào tiếp theo, bước vào.
Dọc đường đi, Vương Lâm tuân theo nguyên tắc cẩn trọng, đi qua những chốn cũ năm xưa, hướng về chổ sâu bên trong vùng đất Cổ Thần, chậm rãi tiến đến. Dọc đường đi này, hắn gặp được không ít tu sĩ.
Tời ngày thứ năm, Vương Lâm bước vào tầng cuối cùng của vùng đất Cổ Thần mà năm đó hắn biết lại là một hư vô khác. Vừa mới tiến vào chổ này, Vương Lâm ngay lập tức cảm nhận được một dao động thần thông, không ngừng quanh quẩn bốn phía, lại có từng trận tiếng động pháp bảo va chạm tan vỡ vang vọng. Hắn không chút do dự, nhanh chóng lui về phía sau.
Bên trong hư vô này có rất nhiều tu sĩ, giờ phút này ở phía trước Vương Lâm cách đó không xa, còn có hơn mười tu sĩ, đang cùng với một lão già áo đỏ chém giết!
Lão già áo đỏ kia vẻ mặt tang thương, hoàn toàn không cần ấn quyết, vung tay là có thần thông rầm rầm tràn ngập. Những thần thông do hắn thi triển trước đây đều chưa từng thấy, có chứa hương vị của thời gian.
Vừa thấy lão giả này, hai mắt Vương Lâm nheo lại, hắn mơ hồ nhớ rõ, người này chính là người bên trong huyết hải của Thác Sâm kia, một thượng cổ luyện khí sĩ. Tu vi của hắn hiện giờ so với Khuy Niết hậu kì tu sĩ không khác biệt nhiều.
Những tu sĩ đang đánh nhau với lão giả này ở bên cạnh mỗi người đều có một cổ quan tài. Giờ phút này những quan tài này đã mở ra, một đám con rối làm từ thi thể vờn quanh, trở thành lực lượng chính tấn công lão già.
Mặc dù lão già chỉ có một mình, nhưng hai bên đánh nhau cực kì kịch liệt, bốn phía còn có hơn mười thi thể chết trận trôi nổi.
Ở bên cạnh chổ bọn họ đang chiến đầu còn có bảy tám tu sĩ đang đứng. Những tu sĩ này đều là người của Thi Âm tông, trong đó người cầm đầu là một thanh niên mặc áo đen. Thanh niên áo đen kia nhìn chằm chằm vào lão già áo đỏ, thi thoảng tay phải lại chỉ ra, những đệ tử Thi Âm tông đang vây khốn lão già này lại biến đổi trận pháp.
Vương Lâm xuất hiện, ngay lập tức thu hút sực chú ý của những người hai bên. Lão già áo đỏ liếc mắt một cái liền nhìn thấy Vương Lâm, hai mắt lập tức bùng lên hồng quang.
Người của Thi Âm tông cũng nhìn thấy Vương Lâm, nhưng hiển nhiên bọn cũng không biết được thân phận của Vương Lâm. Thanh niên áo đen cầm đầu kia lạnh lùng liếc mắt nhìn Vương Lâm một cái, vung tay phải lên, lập tức có hai đệ tử Thi Âm tông ở bên cạnh lao thẳng đến Vương Lâm.