Trong nháy mắt này toàn thân Vương Lâm lập tức nổi lên hàn ý. Hàn ý này lạnh thấu xương, lại ẩn chứa một nguy cơ rất mạnh. Nhiều năm trải qua sinh tử khiến cho Vương Lâm có sự kiên định và bình tĩnh hơn người, giờ phút này hắn không có theo bản năng lui ra phía sau hoặc trốn tránh, mà im lặng đứng ở nơi đó, vẫn không hề nhúc nhích, dường như đã mọc rễ!
Đồng tử trong hai mắt hắn đã co rút lại, trở thành một điểm đen, gắt gao nhìn chằm chằm vào mãnh thú giống như một người to lớn cũng đang nhìn chằm chằm lại hắn.
- Cát Cùng!
Vương Lâm dò lại kí ức của Cổ Thần Đồ Ti trong đầu, trong phút chốc liền dừng lại ở chổ sâu trong kí ức, nhận ra được mãnh thú trước mắt.
Ngay khi nhận ra được con thú này, mồ hôi lạnh toát ra trên trán Vương Lâm. Tu vi càng thâm sâu, đối với quy tắc của thiên địa càng thêm hiểu biết, lại ở trong tinh không này tiếp xúc rất nhiều, Vương Lâm dĩ nhiên hiểu được trong tinh không này, tu sĩ cũng không phải là một bộ tộc mạnh nhất. Ngoài tu sĩ, còn có vài mãnh thú không thể tưởng tượng được.
Thậm chí, có một vài mãnh thú, mức độ hùng mạnh, cho dù là bát tinh Cổ Thần Đồ Ti cũng không muốn trêu chọc! Ví như đàn Văn Thú năm đó, ví như một cảnh tượng khác trong kí ức Vương Lâm lúc này. Đó là cảnh tượng một tinh không đen tối như mực, ngay cả những tinh vân rực rỡ cũng mơ hồ không rõ, dường như ở trong tinh không không thể chiếu rọi này, ở phía xa xa, có một tinh cầu màu tím.
Một thân ảnh cao mười trượng chậm rãi từ tinh cầu màu tím bay ra. Thân ảnh ấy mặc dù không lớn nhưng trên đầu duổi ra ba mươi sáu nhánh, hóa thành ba mươi sáu cái đầu lâu rất lớn, mơ hồ nhìn lại, không ngờ mỗi một nhánh đều dài hơn nghìn trượng! Vì thế thân mình mãnh thú kì dị này gần như không đáng kể, nó từ bên trong tinh cầu màu tím kia bay ra, ngửa mặt lên trời rít gào một tiếng!
Ba mươi sáu cái đầu kia cùng gào thét lên, long trời lở đất. Ngay cả tinh không này trong tiếng rít gào cũng xuất hiện sự sụp đổ trong phạm vi lớn, từng mảnh một tách rời ra, hình thành một cảnh tượng hùng vĩ khó có thể tưởng tượng được.
Đối tượng mà mãnh thú này rít gào cũng không phải là tinh không này, mà là một Cổ Thần thân mình khổng lồ ở phía trước cách đó không xa!
Những con thú trong khắp tinh không này dám ở trước mặt cổ thần rít gào có không nhiều, có gan chủ động tấn công lại cực kì hiếm thấy. Ba mươi sáu cái đầu của Cát Cùng đồng loạt xông lên, trong tiếng rít gào xông thẳng đến Cổ Thần. Cảnh tượng này đến đó chợt biến mất. Vương Lâm nhìn về phía Cát Cùng đang nhìn lại hắn, nhẹ nhàng lui về phía sau một bước. Một đầu của Cát Cùng lộ vẻ do dự nhìn Vương Lâm, lại nhìn xác con thú còn sót lại trên khối đá, dường như đang suy xét.
Vương Lâm chậm rãi lui ra phía sau một bước, hai mắt lộ vẻ cảnh giác, từ trong trí nhớ của Cổ Thần Đồ Ti không có để nhận ra sự hùng mạnh của Cát Cùng này. Vương Lâm tự nhận thấy với tu vi hiện tại, chỉ sợ rất khó giết chết hoặc thu phục mãnh thú này, chỉ có thể đuổi đi.