Vương Lâm rời đi mang theo Chu Như, mang theo những phức tạp dây dưa với Liễu Mi, mang theo những kí ức đã chôn sâu trong lòng hắn mà hắn vĩnh viễn không bao giờ muốn chạm tới nó nữa.
Mộc Băng Mi cuối cùng có đi thăm Vương Bình hay không, trong lòng nàng tự có quyết định, Vương Lâm cũng không muốn suy đoán. Hắn xoay người rời đi, dường như đã có một tấm màn của thiên địa ngăn cách thế giới của hai người. Trận pháp mở ra, phảng phất hai thế giới này càng ngày càng xa, xa tới cho dù là trong giấc mộng cũng không thể chạm tới.
Nếu nói như thế thì khoảng cách xa nhất trong thế gian này cũng không phải sinh tử mà là sự lãng quên. Như vậy lúc này Vương Lâm và Mộc Băng Mi đang ở trong một khoảng cách mà so với khoảng cách xa nhất kia lại còn xa hơn nữa. Đó là không thể quên… Muốn quên đi nhưng lại không thể quên được, muốn tìm lại nhưng lại không biết làm sao để tìm. Chỉ còn lại năm tháng dài đằng đẵng, chớp mắt một cái đã là ngày tháng yên lặng, chảy xuôi dòng.
Mộc Băng Mi lẵng lặng đứng nhìn trận pháp mở ra, quang mang chói mắt, bóng người đang dần dần biến mất, nước mắt lại chảy dài. Nàng muốn gặp lại Vương Bình, muốn chạm vào thân thể hài tử một chút, muốn ôm nó vào lòng. Chỉ là nàng lại không thể… lại càng không dám.
Đạo tâm vốn là muốn nhờ Liễu Mi mà tìm ra sơ hở, vốn là muốn nhờ đó mà chặt đứt hết thảy, khu trừ hoàn tở sơ hở này trong tâm. Nếu như vậy thì đạo tâm tuy không viên mãn nhưng sẽ không còn sơ hở.
Nhưng tới khi nhìn thấy Vương Bình thì Mộc Băng Mi không biết đạo tâm mình sẽ ra sao, là hoàn toàn viên mãn hay là sẽ sụp đổ, nàng thực sự không biết.
Nếu mạng sống của nàng thuộc về bản thân thì có lẽ nàng sẽ không chút do dự mà đi tới, mặc kệ là đúng hay sai. Chỉ là thân là Côn Hư thánh nữ, bản thân nàng nhiều lúc không thể làm theo ý mình:
- Mọi việc… đành cứ như vậy mà chấm dứt đi… Mộc Băng Mi cắn cắn môi, xoay người chậm rãi đi về phía xa. Bóng lưng nàng so với bóng lưng Vương Lâm hình như còn cô độc hơn. Bầu trời màu lam, trái tim Mộc Băng Mi dường như cũng màu lam, một màu đậm nhưng lại xa xôi như vậy.
Tinh không đen kịt, ánh sao xa xa tựa hồ như không thể đưa ánh sáng tới nơi này, khỏa lấp trái tim đang đau đớn của Vương Lâm. Hắn chỉ có thể ở giữa tinh không này mà tùy ý để cho thống khổ tràn ngập toàn thân. Đau đớn như vậy cuối cùng khiến cho người ta không còn biết thế nào là đau nữa.
Đưa Chu Như tới Tân Vũ Giới, nhìn vẻ không muốnn cách xa của Chu Như, Vương Lâm xoa đầu nàng, trên mặt lộ nụ cười hiền lành, phảng phất như trở lại năm tháng đó khi hắn mang theo nữ đồng này, chậm rãi nuôi nấng, dần dần có cảm giác của một người làm cha. Nhìn thấy Chu Như, Vương Lâm lại nghĩ tới Vương Bình, cũng lại nghĩ tới Lý Mộ Uyển.