Vương Lâm nhìn nam tử mặc tử kim bào này một chút, chỉ có thể thấy tu vi người này là TOái Niết, không nói nhiều, trực tiếp lấy ngọc giản ném ra.
Thần sắc nam tử kia bình tĩnh, chụp lấy ngọc giản, thần thức đảo qua một cái lập tức a khẽ một tiếng, khuôn mặt lộ vẻ ngưng trọng. Với tu vi của hắn không ngờ không thể xem được nội dung của ngọc giản này.
Nhưng hắn lại nhận ra chất liệu làm ngọc giản này tuyệt đối khôgn tầm thường, bên trong còn ẩn chứa một tia nhiệt cực nóng, phối hợp với thân phận của Vương Lâm, ngọc giản này cực kỳ không đơn giản.
- Đây là?
Nam tử ngẩng đầu nhìn Vương Lâm.
- Chu Tước lão Thánh Hoàng từ trong tổng bộ của Liên Minh Tinh Vực mới phát hiện ra một bí mật, trước khi qua đời đưa ngọc giản này cho ta đem tới Côn Hư cảnh.
Vương Lâm bình tĩnh nói.
Nam tử gật đầu, biết việc này không đơn giản, thần sắc ngưng trọng càng rõ, ôm quyền nói:
- Đa tạ.
Tay phải Vương Lâm vung lên, lập tức có ba nguyên thần bị hắn ném ra, rơi xuống một bên. Ba cái nguyên thần này hai mắt đều nhắm nghiền, hiển nhiên là đã bị cấm cố.
- Vừa rồi Vương mỗ không có yêu giản, trong lúc nóng lòng vì chuyện trọng yếu ghi chép trong ngọc giản nên mới ra tay mạnh mẽ tiến vào truyền tống trận.
Vương Lâm vừa nói vừa chụp vào hư không một cái. Trong tay hắn lại hiện lên một tấm ngọc giản nữa, ném cho nam tử kia.
Ngọc giản này là một đoạn hình ảnh, ghi chép lại tiền nhân hậu quả của Vương Lâm và bốn người trông coi truyền tống trận ở bên ngoài.
Nam tử sau khi tiếp nhận, xem xong, thần sắc bình tĩnh chậm rãi nói:
- Làm phiền Thánh Hoàng thay mặt dạy dỗ rồi. Chỉ là giáo huấn thì được, nhưng lại giết một người của Côn Hư cảnh ta thì có hơi quá đáng rồi đó.