- Kẻ dám xông vào cấm địa, giết!
Lão giả mặc bạch y nọ quát khẽ, nhanh chóng lùi lại phía sau, cùng với ba lão giả khác vây khốn Vương Lâm. cùng lúc đó tay phải hắn vỗ túi trữ vật. Lập tức một tấm ngọc giản hiện ra, định bóp nát.
Ánh mắt Vương lâm lóe lên hàn quang, lại tiến về phía trước nửa bước, trong thời gian ngắn liền có sóng gợn hiện lên, chỉ trong nháy mắt đã xuất hiện phía sau lão giả. Ngón trỏ tay phải hắn như thiểm điện, điểm lên mi tâm của lão già này. Giết tu sĩ Khuy Niết đối với Vương Lâm mà nói dễ như trở bàn tay.
Đồng tử hai mắt lão già co rụt lại, lộ vẻ vô cùng khiếp sợ, đang muốn lùi lại phía sau. Nhưng trước mặt Vương Lâm hắn không có tư cách lùi lại. Một ngón tay nhanh như chớp điểm thẳng lên mi tâm của lão già.
Lão giả phun máu tươi, trong cơ thể truyền tiếng bang bang, trong chớp mắt liền tan nát, nguyên thần đang muốn đào tẩu cũng bị Vương Lâm vung tay lên túm lấy. Miếng ngọc giản kia chưa kịp bóp nát đã rơi vào trong tay Vương Lâm.
Những chuyện này xảy ra chỉ trong giây lát, nhanh tới mức khiến cho thân thể ba lão kia kịch chấn. Nhưng ba người này cũng là những người có kinh nghiệm đấu pháp, chỉ ngơ ngẩn trong chốc lát rồi lập tức tản ra. Một lão giả trong đó quát to:
- Bày trận.
Lời này vừa thốt ra, ba người đều bắt quyết. lập tức một cỗ thiên địa nguyên lực mênh mông vờn quanh phía trước thân thể họ, hóa thành một cây đại phủ, ầm ầm bổ tới Vuơng Lâm.
Cùng lúc này ba người vỗ túi trữ vật, trong đó hai người xuất ra ngọc châu và phất trần. Cây phất trần màu đen kịt, sau khi xuất hiện lại được đánh vào ấn quyết, lập tức những sợi tơ của nó liền bị kéo dài ra, giống như những thanh kiếm rất nhỏ, trong thời gian ngắn đánh tới Vương Lâm, giống như là một cơn mưa kiếm bắn về phía hắn.
Còn một lão giả xuất ra bảy viên ngọc châu lớn bằng nắm tay lơ lửng trước người. Những hạt châu này trong suốt long lanh, ánh sáng tỏa ra bốn phía. Sau khi xuất hiện hắn liền vung tay lên, lập tức có những tiếng khóc như tiếng trẻ con vang lên kinh thiên động địa.
Trên bảy hạt châu này đột nhiên hiện lên bảy khuôn mặt thê lương của bảy đứa trẻ, cùng với một loạt tiếng ầm ầm liền nổ tung. Hạt châu nổ tung hóa thành bảy anh hồn dường như mới sinh ra, mang theo hắc vụ cùng với tiếng khóc the thé lao thẳng về phía Vương Lâm.
Lão già cuối cùng không xuất ra pháp bảo mà lai lấy ra một ngọc giản, cùng lúc đồng bọn đang công kích thì định bóp nát ngọc giản nơi tay, truyền tin tức vào trong Côn Hư cảnh.
Ba người hiển nhiên là đã phối hợp nhuần nhuyễn trong rất nhiều năm, lúc này không hề đình trệ chút nào, trong nháy mắt đã tung thần thôgn đánh tới Vương Lâm. Nếu là tu sĩ Tịnh Niết bình thường thì khi đối mặt với sự vây công của ba tu sĩ Khuy Niết đại viên mãn, dù là không sợ lắm nhưng muồn ngăn cản một người bóp nát ngọc giản thì cũng hơi khó khăn. Dù sao ba người này phối hợp quá thuần thục, không để cho đối phương một chút cơ hội nào. Nhưng bọn họ đối mặt hôm nay lại là Vương Lâm.