-Vi sư năm đó thương thế nghiêm trọng , sau khi trận chiến với Bối La Tháp Già bị hắn nhập thể, dây dưa tới nay.
Thanh Lâm chầm chậm nói với Vương Lâm:
- Giờ phút này tuy rằng ta không phải như đèn cạn dầu nhưng cũng cần phải bế quan chữa thương. Ta từ sư huynh Vương Nham của con biết được tình hình của Côn Hư tinh vực hiện nay, thật là hỗn loạn. Vũ Tiên giới này từ nay về sau trở thành vùng đất của Thanh lâm ta. Phong ấn đại môn của Vũ Tiên giới đã được mở ra, từ nay về sau khôgn còn kẻ nào có thể tiến vào nơi này nữa. Con nếu có người thân cũng có thể dẫn bọn họ tới nơi này, ở Vũ Tiên giới tu luyện. Đợi khi vi sư hoàn toàn khôi phục tu vi có thể cùng ta trọng chấn lại tôn nghiêm của tiên giới.
Thanh Lâm bình thản nói, ánh mắt nhìn thẳng vào Vương Lâm. Vương Lâm trầm ngâm, một hồi lâu mới nhẹ giọng nói:
- Sư tôn có biết Cổ thần.
Ánh mắt Thanh Lâm lóe lên, gật đầu:
- Không biết giờ phút này sư tôn có thể ngăn cản được Cổ thần bát tinh. vương tộc.
Vương Lâm nhìn Thanh Lâm, âm thanh vẫn nhỏ như trước.
Khi nghe tới hai từ vương tộc, Thanh Lâm trầm ngâm trong chốc lát, trầm giọng nói:
- Con nói chính là Cổ thần Đồ Ti trên Chu Tước tinh sao?
Vương Lâm cũng không bất ngờ. Thanh Lâm dù sao cũng là tiên đế. Đồ Ti tồn tại trước tiên giới, chuyện này Thanh Lâm biết cũng là việc bình thường.
- VI sư thời kỳ toàn thịnh thì còn chưa thèm để hắn vào mắt. Chẳng qua vì một vài nguyên nhân đặc thù nên mới chưa từng giao thủ với hắn. Hiện nay ta cũng chỉ còn lực lượng để đánh ra một kích. Nhưng dù là hắn thì dưới một kích của vi sư cũng phải bại lui.
- Lực đánh ra một kích.
Vương Lâm cười khổ nhưng lại nghe ra ý tứ của Thanh lâm. THanh Lâm bởi vì bị thương quá nặng, giờ phút này cũng chỉ có thể thi triển thần thôgn một lần, nhưng quyết không thể dùng. Nếu không thì mặc dù là đẩy lui địch nhân nhưng sẽ lập tức gặp phải nguy cơ tứ bề.
- Ta bị Cổ Ma Tháp Già dây dưa nhiều năm, mà thôgn đạo tới ngoại giới sắp sửa mở ra, phải nhanh chóng khôi phục tu vi đỉnh phong. nếu khôgn thì Phong giới nhất định sẽ lâm vào tịch diệt. nhưng nếu con muốn thì lực lượng đánh một kích này có thể vì con mà thi triển.
Thanh Lâm trầm ngâm một chút, chậm rãi nói.
Vương Lâm lắc đầu, nhìn Thanh Lâm nói:
- SƯ tôn, tiên giới năm đó rốt cục đã xảy ra kiếp nạn gì?
Vấn đề này đã ở trong lòng Vương Lâm hơn một ngàn năm nay. Hắn thủy chung vẫn khôgn tìm ra nguyên nhân.
Ánh mắt Thanh Lâm lóe lên hàn quang, trong đó ẩn hiện có cả vẻ đau khổ.
- Hết thảy đều là vì cánh cửa thôgn thiên.
Thanh Lâm không muốn nói tiếp, ngẩng đầu, thần sắc càng phức tạp.
- Trong động phủ của sư tôn, con gặp được thánh tổ của phù tộc.
Vương Lâm cúi đầu chậm rãi nói.
- Con có tin lời nàng không?
Thanh Lâm trầm ngâm trong chốc lát, nhẹ giọng nói.