Một luồng ma khí mãnh liệt chợt từ trong đồng tử Tháp Già theo ma tinh bị vỡ vụn trong thời gian ngắn tràn ra, trong nháy mắt liền vây quanh toàn bộ vùng đất Thứ Hải của Thanh Lâm, hình thành một cơn lốc xoáy khổng lồ, lấy Tháp Già làm trung tâm, hướng về bốn phía quét ngang ra. Đất cát trên hoang mạc lập tức run lên, bị cơn lốc xoáy này dẫn dắt, chậm rãi chuyển động. Ngay cả quần áo Vương Lâm cũng bị lực hút này tác động, phát ra tiếng động phần phật.
Nhưng một đầu tóc bạc của hắn vẫn chưa hề động đậy, hai mắt bình tĩnh, lãnh đạm nhìn Cổ Ma Tháp Già.
Hành động phá vỡ ma tinh của Tháp Già, Vương Lâm không hề ngăn cản. Thanh Lâm tập hợp sức mạnh của Vương Nham, Hồ Quyên, Thanh sương và Chu Dật , lại phối hợp với tu vi của bản thân Thanh Lâm, đã mang lại cho Vương Lâm một cơ hội.
Cơ hội này Vương Lâm lúc trước hoàn toàn không hề nghĩ tới. Hắn rất coi trọng việc lấy chiến đấu không ngừng để minh ngộ, minh ngộ càng nhiều đối với hắn sẽ càng tốt hơn.
Loại cơ hội này chỉ có thể gặp chứ không thể cầu, thậm chí có thể nói là lướt qua trong giây lát. Có thể lĩnh ngộ ít hay nhiều còn phải xem sự thông hiểu và cơ duyên của Vương Lâm đói với đạo.
Cho nên hắn sẽ không làm cho trận đấu này kết thúc một cách ngắn ngủi.
Cổ Ma Tháp già càng mạnh, càng liều mạng, sự minh ngộ của Vương Lâm trong chiến đấu sẽ càng nhiều.
Giờ phút này ba ma tinh đã vỡ, thân mình khổng lồ của Tháp già bên trong đám ma khí tung hoành không ngờ bắt đầu thu nhỏ lại, trong nháy mắt chỉ còn có trăm trượng. Nhưng thân mình của hắn càng co rút lại càng bắt đầu trở nên giống như thật.
- Cả đời Tháp Già ta, nuốt lấy Cổ Yêu Bối La, lại nuốt lấy ba Cổ ma cùng tộc, lấy luyện hóa yêu ma để dẫn dắt, ngưng tụ nộ, bi, tật, tham tứ đại ma tự của bản thân, hóa thành đại thần thông của tộc Cổ ma ta.
Cổ Ma Tháp già thân mình bay lên, toàn thân ma khí lượn lờ, thanh âm như nghẹn ngào trong gió, làm rung chuyển trời đất.
- Cổ Ma thiên đạo, tứ dục nhất chỉ.
Hai mắt Tháp Già lộ ra hào quang sáng ngời, bên trong ẩn chứa sự tức giận ngợp trời. Sự tức gaịan này lập tức chuyển hóa thành nỗi bi ai vô tận, nhưng trong giây lát lại hóa thành sự ghen tị điên cuồng, lại tiếp tục biến hóa, cuối cùng sự tham lam như muốn nuốt lấy trời đất mạnh mẽ hiện ra.
Bốn loại cảm xúc này ở trong mắt Tháp già nhanh chóng luân chuyển, khiến cho Tháp già nâng tay phải lên. Trong quá trình cánh tay phải này nâng lên, bốn đạo ma khí khác nhau bất chợt từ trong hai mắt Tháp Già chui ra, bay thẳng đến tay phải, trong nháy mắt vờn quanh bên trên đó, theo ngón trỏ tay phải của Tháp già hung hăng điểm về phía Vương Lâm.
Lập tức bốn đạo ma khí khác nhau kia toàn bộ dung nhập vào trong ngón tay hắn, trong tiếng ầm ầm hình thành một luồng hắc quang kinh người, không phóng thẳng đến Vương Lâm, mà ngưng tụ ở đầu ngón tay không hề tiêu tan. Luồng hắc quang này vừa xuất hiện, ngay lập tức dường như xé nát thiên địa, trong tiếng động rầm rầm, vùng đất sa mạc do thần thôgn của Vương Lâm biến hóa ra lập tức vặn vẹo, dường như không chịu nổi sắp sửa sụp đổ.