Mãi cho tới khi người của Tứ Thánh Tông toàn bộ đã rời đi, Vương Lâm vẫn lặng yên đứng trên đài, bên tai không ngừng truyền tới tiếng ầm ầm sụp đổ của Vũ Tiên giới. Tiếng động này trong tai Vương Lâm rất nhỏ, không thể so với phức tạp trong lòng hắn.
Cứu Thanh Long Thánh Hoàng là hắn muốn báo đáp ân huệ của Chu Tước Thánh Hoàng, lại cũng là vì Tứ Thánh Tông mà lưu lại cường giả, khiến cho Tứ Thánh Tông trong thời gian loạn thế tiếp theo có thể tiếp tục tồn tại.
Trong cả Chu Tước Thánh Tông, chuẩn xác mà nói ngoài một vài trưởng lão cá biệt ra, những người còn lại đều khôgn chính thức coi hắn là Thánh Hoàng, thậm chí trong đám tộc nhân tiểu bối, người ủng hộ hắn lại càng ít.
Loại hiện tượng này nếu cho Vương Lâm đủ thời gian thì có lẽ có thể chậm rãi thay đổi. Chỉ là trong lòng Vương lâm vẫn lo lắng về Thác Sâm đang không ngừng tới gần. Do đó hắn mới không có thời gian mà phí phạm. Nếu thế không chừng còn hại tới Chu Tước Thánh Tông, phụ ân tình của lão Thánh Hoàng.
Thanh Long Thánh hoàng thoát vây, lại không đuổi giết Thiên Vận Tử, Vương Lâm thấy vậy là rõ ràng, tâm cơ của Thanh Long Thánh Hoàng rất sâu, bản thân không phải là đối thủ.
Sau đó hắn lại nghe chuyện về thiên đạo, trong lòng cực kỳ khiếp sợ.
Chỉ là lời nói của Thanh Long Thánh Hoàng trước khi rời đi này hiển nhiên là ám chỉ cho Vương Lâm thấy, Thanh Long Thánh Hoàng nhìn ra tâm tư của hắn, lại càng chẳng thèm để ý tới thân phận Chu Tước Thánh Hoàng của hắn. Nếu có để ý thì chỉ để ý tới thánh khí của Thái Cổ Chu Tước mà thôi.
Thánh khí này có thể tạm thời cho ngươi giữ, nhưng khi rời khỏi Vũ Tiên Giới thì ngươi phải trả lại cho Tứ Thánh Tông.
- Sợ rằng không có trưởng lão ở bốn phía thì hắn vừa mới thoát vây là lập tức đoạt lại thái cổ thánh khí của ta ấy chứ.
Trên mặt Vương Lâm lộ vẻ khổ sở. Hết thảy những điều này trên thực tế cũng khôgn có gì đáng nói, đều vốn là như vậy. Dù sao thì Vương Lâm nếu không làm CHu Tước Thánh Hoàng thì cũng không nên giữ lại thánh khí kia.
Trên thực tế Vương Lâm cũng không có ý định chiếm lấy vật này nhưng lời nói cuối cùng của Thanh Long Thánh Hoàng lại không hề hỏi tới chuyện của tam thánh năm đó. Không chỉ có thế, khi hắn nói tới việc tam thánh tử vong, lời nói dường như đó chỉ là chuyện bình thường.
Điểm này khiến cho trong lòng Vương Lâm cực kỳ phức tạp.
Không nói tới việc Chu Tước Thánh Hoàng vì Tứ Thánh Tông mà bao năm qua phải chịu thống khổ, toàn tâm toàn ý duy trì Tứ Thánh Tông mà năm đó Bạch Hổ Thánh Hoàng vì Tứ Thánh Tông mà chết trận, thi thể tới nay vẫn chưa tìm được. Vậy mà đối với Thanh Long Thánh Hoàng này lại là một chuyện hết sức bình thường, chẳng cần phải để tâm chút nào.