Ba phân thân tự bạo hình thành một lực lượng xung kích lớn không tưởng tượng nổi. Trong tiếng chấn động ầm ầm, động đất liền đạt tới đỉnh điểm, mặt đất sụp đổ trong phạm vi lớn. Mặt đất sụp đổ, lập tức có những cái khe nứt hiện ra ở mảnh nhỏ của Vũ Tiên giới này.
- Vương Lâm, lão phu giúp ngươi cứu Thanh Long Thánh Hoàng nhé.
Thiên Vận Tử cười dài, nương theo lực xung kích của ba phân thân khiến cho Vương Nham, Hồ Quyên lùi lại phía sau, Vương Lâm không có cơ hội tiến lên, liền bước nửa bước , nhảy vào giữa ba mươi lăm tu sĩ Toái Niết. Hắn thừa dịp những người này không thể phân thần, cả người hóa thành một đạo cầu vồng, không ngờ lại chui xuống dưới ngọn núi. Cùng lúc đó, từ bên trong ngọn núi truyền ra những tiếng ầm ầm, dưới áp lực của kim quang chẳng những không hạ xuống mà lại còn nghịch chuyển, tiếp tục bay lên ba trượng nữa. Do đó ngọn núi này đã bay lên quá bảy trượng, tới gần mười trượng. Lão giả ở trong thanh quang nhìn về phía Thiên vận Tử, ánh mắt lộ ra ánh sáng kỳ dị nhưng không nói chuyện mà ở trong thanh quang nhanh chóng lao ra , thoát khỏi đáy núi. Sau khi xuất hiện hắn liền quát khẽ:
- Tộc nhân Tứ Thánh Tông, triển khai toàn bộ thần thông, hủy diệt ngọn núi này.
Vừa nói hắn vừa giơ tay phải lên hung hăng vỗ một cái. Lập tức phía sau hắn có một con Thanh Long mấy vạn trượng biến ảo ra. Thanh Long này tràn ngập một cảm giác tang thương. Dưới cái vỗ của lão giả, Thanh Long mở to miệng, phun ra một luồng thanh khí, hướng thẳng về ngọn núi.
Trưởng lão Tứ Thánh Tông bốn phía lại càng không do dự, đều triển khai thần thông, hóa thành một cỗ lực lượng vô tận đánh thẳng về ngọn núi. Mà giờ phút này, những khe nứt trên mặt đất ngày càng nhiều, hóa thành những mảnh nhỏ bắt đầu sụp đổ, chìm vào trong hư vô. Khe không gian ở bôn phía ngày càng nhiều, như muốn cắn nuốt cả thiên địa.
Tiếng động ầm ầm kinh thiên động địa vang lên. Dưới sự công kích của Thánh Hoàng, ngọn núi này lập tức trở nên run rẩy, từng tảng đá lớn rơi xuống. Thậm chí cả cái kim tỏa phía trên dường như cũng không chịu nổi.
Nhưng càng như vậy lại càng khiến sắc mặt của Thanh Long Thánh Hoàng khó coi hơn rất nhiều.
Đúng lúc này, một tiếng cười dài từ trong ngọn núi truyền ra. Từ ngọn núi này đột nhiên một luồng ánh sáng lao ra, Thiên Vận Tử từ trong đó vọt tới, trên tay cầm một thứ gì đó màu đen như máu đông, lộ vẻ mừng rỡ vô cùng, cười điên cuồng rồi trực tiếp nhảy vào không trung.
Kim tỏa biến ảo ra kia bỗng nhiên hóa thành một vùng kim quang, lập tức đuổi theo Thiên vận Tử, rơi vào vật màu máu đen kia trên tay hắn, dường như là muốn phong ấn nó lại vậy.
Nhưng THiên Vận Tử chẳng thèm để ý, vừa lao ra, tay phải vừa hung hăng vỗ một cái về phía mặt đất. Ầm ầm mộtt iếng, mặt đất này vốn đã sụp đổ lại càng tan nát nhanh hơn. Một dòng chảy lớn xuất hiện trong hư vô, xoay tròn cuốn tất cả những mảnh nhỏ kia rồi nghiến thành phấn vụn, sau đó hút lấy.