Sáng sớm, ánh nắng tươi sáng rơi trên mặt đất xua tan đi đêm tối. Sáng sớm khiến Lưu Vân thành dần dần trở nên huyên náo. Các cửa hàng lần lượt mở hàng, nhất là khu phố ăn uống ở phía thành tây, tiếng rao vang lên bốn phía.
Những chảo dầu sôi sùng sục, các loại thức ăn được xào nấu trong nồi. Còn đủ loại quà bánh ăn vặt khiến cho ngã tư đường này mỗi lúc sáng sớm lại vô cùng náo nhiệt.
Quán của Tằng Thủy Sơn bán chính là rượu. Đừng thấy bây giờ mới là sáng sớm nhưng rượu nhà bọn họ rõ ràng là lãnh đạm ngon miệng, sáng sớm uống chẳng những không say người mà ngược lại còn khiến thần thanh khí sảng, rất được người ta hoan nghênh.
Thủy Sơn năm nay đã năm mươi tuổi, cầm cái tẩu ngồn một bên nhìn mấy tiểu nhị không ngừng bận rộn, khuôn mặt tràn ngập nếp nhăn lộ ra nụ cười.
Một vị trung niên vừa mới uống xong một bầu rượu, quơ quơ bầu rượu trong tay, uống một hớp lớn, hướng về phía lão cười nói:
- Tằng thúc, rượu nhà thúc dạo này mùi vị không tốt như trước, có phải là dạo này bớt nguyên liệu không?
Lão Tằng trừng mắt, phun một ngụm khói, hừ một tiếng nói:
- Bậy bạ, nhà ta.
Không đợi lão Tằng nói xong, người trung niên kia liền cười nói:
- Rượu nhà lão là truyền lại đời đời đã ngàn năm qua. nghe nói lúc đầu đã có một vị tiên nhân từng uống qua và khen ngợi. Tằng thúc à, những lời này thúc hầu như ngày nào cũng nói một lần. Được, cháu phải đi làm việc đây, không nghe thúc nói nữa đâu.
Hán tử trung niên kia cầm bầu rượu, cười hì hì rời đi.
- Đồ trẻ ranh không hiểu chuyện. Rượu nhà ta đích xác là hơn một ngàn năm trước đã được một vị tiên nhân uống hơn sáu mươi năm đó!
Lão Tằng hung hăng rít một hơi thuốc, lẩm bẩm.
Trong nhà hắn cho tới nay vẫn thờ phụng mấy cái tượng khắc gỗ. những cái tượng này đã có hơn một ngàn năm, chính là do vị tiên nhân ở bên cạnh nhà của tổ tiên hắn lưu lại cho! Thứ này đã được dòng họ nhà hắn truyền xuống bao đời nay. Theo truyền thuyết, dòng họ nhà hắn vốn cũng không phải ở Lưu Vân thành này mà trong một trận tuyết tai mới di chuyển tới đây.
Trong truyền thuyết còn nói, tổ tiên nhà bọn họ đã từng ở với vị tiên nhân kia tới hơn sáu mươi năm, cũng là đại ân nhân của Tằng gia.
- Tổ tiên Tằng Đại Ngưu, sống tới một trăm ba mươi bảy tuổi, trước khi rời khỏi thế giới này còn mãi nhớ mong vị tiên nhân. Việc này đời đời truyền lại, còn có thể là giả sao!
Tằng lão hán nheo nheo tròng mắt, gõ gõ đầu tẩu xuống mặt đất, ngẩng đầu nhìn bầu trời, thần sắc hơi tự hào.
Nhưng rất nhanh, lão lại vuốt vuốt hai tròng mắt, cẩn thận nhìn bầu trời, dần dần há to miệng.
Trên bầu trời, vốn dĩ bốn ngàn dặm là khoảng không, ánh mặt trời chiếu khắp nơi. Nhưng trong thời gian ngắn, dùng bằng mắt thường cũng có thể thấy bầu trời như bị cuộn sóng, quét về bốn phía.