- Câm miệng!
Vương Lâm chau mày quát.
Hứa Lập Quốc lập tức không dám nói thêm, chỉ là thân kiếm run lên dữ dội, nội tâm thầm nghĩ:
- Xong hết rồi, xong hết rồi. Vừa rồi không bình tĩnh suy nghĩ, dám ra tay với sát tinh. Hứa Lập Quốc ơi là Hứa Lập Quốc, ngươi nói ngươi là một ma đầu anh minh, thế nào lại xúc động như vậy!
- Lần này tế luyện một lần coi như xong, ta sẽ xem xét biểu hiện của ngươi sau này. Nếu còn dám phản nghịch thế này nữa thì ta sẽ trực tiếp xóa kiếm hồn của ngươi!
Tiếng nói lạnh như băng của Vuơng Lâm rơi vào tai Hứa Lập Quốc tựa như gió xuấn mơn man. Trái tim kinh hoảng lập tức bình tĩnh trở lại, vội nói:
- Chủ tử ngài thật sự là anh.
Không đợi hắn nói xong, Vương Lâm liền vung tay phải lên, ném đại kiếm này vào trong túi trữ vật, không thèm nghe Hứa Lập Quốc càng ngày vỗ mông ngựa càng khoa trương này nữa.
Thu lại Hứa Lập Quốc, thân thể Vương Lâm bước một bước, lập tức biến mất hoàn toàn. Trên một tu chân tinh trong Chu Tước thánh tông, Tháp Sơn thủy chung vẫn ngồi khoanh chân đả tọa, bên cạnh có đặt một tấm da thú, dùng máu tươi phối hợp với lực lượng của phù văn trong cơ thể vẽ một bức tranh.
Đang vẽ, đột nhiên tay phải Tháp Sơn run lên, ngẩng đầu lên thì phía trước hắn, Vương Lâm không biết từ bao giờ đã hiện ra, bình tĩnh nhìn hắn.
- Chủ nhân.
Tháp Sơn trầm mặc một lúc rồi thấp giọng khổ sở nói.
Vương Lâm thu hồi ánh mắt, nhìn về phía xa xa, hồi lâu sau mới bình tĩnh nói:
- Ngươi đã khôi phục thần trí, không nên gọi ta là chủ nhân nữa.
Trên mặt Tháp Sơn lại càng lộ vẻ khổ sở , nhẹ giọng nói:
- Năm đó nhờ chủ nhân mà ta có thể sống tới ngày hôm nay, đại ân này Tháp Sơn sẽ không quên.
Vương Lâm thở dài nhìn Tháp Sơn nói:
- Khi nào sẽ đi?
Thân thể Tháp Sơn chấn động, ngẩng đầu nhìn Vương Lâm, trầm mặc trong chốc lát rồi cười khổ nói:
- Chủ nhân làm thế nào lại nhân ra?
- Ngươi từ sau khi tới nơi này vẫn luôn chế tạo phù văn. nếu không phải trong lòng có ý định rời đi thì sẽ không như vậy.
Mấy năm nay đây là lần đầu tiên Vương Lâm gặp mặt Tháp Sơn. Nhìn Tiên Vệ trước đây của mình, Vương Lâm trong lòng không khỏi dâng lên những cảm xúc phức tạp.
Tháp Sơn gật đầu, thấp giọng nói:
- Ta muốn tới La Thiên gặp tộc nhân ta một lần! Chủ nhân, những phù văn này ngoài thứ ta cần dùng, ta còn vì người mà chế tạo ba đạo, đó là tốc, băng, phong!
Hắn vừa nói vừa lấy ra từ trong lòng ba tấm da thú, đứng dậy cung kính giao cho Vương Lâm.
Ba tấm phù này là hắn dùng một loại da thú rất hiếm để chế tạo, tác dụng so với những phù văn tầm thường cao hơn gấp mấy lần.
Vương Lâm nhìn Tháp Sơn, tiếp nhận ba tấm phù chú này, nhẹ giọng nói:
- Lúc này Liên minh Tinh vực rất loạn, ngươi đi đường cẩn thận!
Tháp Sơn nhìn về phía Vương Lâm, gật đầu vâng dạ.
- Nếu ở Thanh Linh tinh mà có gặp đồ đệ ta thu nhận năm đó thì thay ta chiếu cố cho nó một chút.
Vương Lâm nhìn thật sâu Tháp Sơn một lần nữa, xoay người rời đi.
Mãi cho tới khi Vương Lâm đi rồi, Tháp Sơn vẫn yên lặng quỳ trên mặt đất, hướng về phía Vương Lâm vừa rời đi dập đầu một cái, trên mặt lộ ra nét kiên nghị, thu hồi tất cả da thú, hít thở sâu một hơi sau đó đứng dậy bao vào trong tinh không.