Từ xa nhìn lại, dường như Vương Lâm đang bị màn sương máu kia thôn phệ. Cả tinh không trở nên yên tĩnh. Văn Thú ở phía xa mang theo đồng tộc lo lắng bay tới, hai mắt thỉnh thoảng nhìn về phí kiếp vân nhưng cũng không dám tới gần.Uy lực thiên kiếp nó khó có thể thừa nhận nổi.
Thời gian chậm rãi trôi qua, ngay lúc Văn Thú lo lắng định phóng vào kiếp vân thì một tiếng gầm từ trong kiếp truyền ra.
Trong đám mây mù màu đỏ quay cuồng, lôi quang ầm ầm lóe lên, còn có biển lửa bùng lên thiêu đốt. Một thân ảnh màu đỏ thẫm từ trong đám sương mù lao ra, đó chính là Vương Lâm!
Vương Lâm sắc mặt tái nhợt, nhưng thần sắc lại lộ ra vẻ dữ tợn và mệt mỏi, khi hắn lao ra khỏi đám sương máu, liền phóng thẳng tới kiếp vân, trong nháy mắt đã vượt qua ngàn trượng, trực tiếp xông vào kiếp vân bên trong!
Ngay lúc tiến vào kiếp vân, Vương Lâm lập tức cảm nhận được lực lượng thiên địa mênh mông cuồn cuộn tràn tới. Hai tay hắn đảy mạnh về phía trước, lôi hỏa lần lượt thay đổi, lập tức sinh ra một luồng lực lượng hủy diệt kinh thiên động địa.
Một tiếng ầm ầm vang vọng, trong lúc lôi hỏa không ngừng va chạm, kiếp vân lập tức nhanh chóng co rút lại, bên trong đó vang lên những tiếng chấn động không ngừng.
Bên trong kiếp vân, lôi quang chói lọi, lửa cháy hừng hực, tạo thành một lực lượng công kích quét ngang, dần dần, kiếp vân điên cuồng co rút lại, bên trong tiếng gầm thét lại càng vang vọng khắp thiên địa.
Chỉ trong nháy mắt, trong tiếng ầm ầm, kiếp vân không ngờ liền sụp đổ, giống như bị một bàn tay xé nát. Thân thể Vương Lâm trong kiếp vân bên rõ ràng cảm nhận được lực xé rách này, thân thể hắn tựa như cũng bị xé ra, hắn đang muốn lui lại phía sau, nhưng lập tức hai mắt sững lại.
Ở trong kiếp vân, bốn phía là một đám mây mù, nhưng Vương Lâm lại nhìn thấy xa xa phía trước trong mây mù thậm có một cái khe! Sương mù nồng đậm từ trong cái khe không ngừng phun ra, dường như cái khe này chính là nguồn gốc của thiên kiếp.
Hơi do dự một chút, Vương Lâm nhìn chằm chằm cái khe, thân thể thoáng một cái bay thẳng tới phía trước, chớp mắt đã đến bên ngoài cái khe đó. Kỳ dị chính là thân thể hắn ở chỗ này lại không hề cảm nhận một chút lực giằng xé nào. Hiện tượng quỷ dị này khiến cho Vương Lâm đề phòng hơn.
Cắn răng lại, thần thức Vương Lâm tách ra một tia, trực tiếp chui vào trong cái khe đó, ngay khi thần thức tiến vào cái khe này, thân thể Vương Lâm lập tức run rẩy kịch liệt.
Thần thức Vương Lâm mới vừa tiến vào trong cái khe, lập tức thấy một mảnh thiên địa khác! Nơi này trời xanh, biển xanh, tiên khí tràn ngập, mặt đất rộng rãi, nhìn không thấy cuối, nhưng Vương Lâm lập tức nhìn thấy trên mặt đất có một bức tượng đá rất lớn.