Những hình ảnh hư ảo của núi lửa vừa mới xuất hiện thì lập tức làm cho tất cả nguyên lực thiên địa trong tinh không ngưng tụ đến. Khi núi lửa liên tục xuất hiện thì con đường Vương Lâm phóng tới giống như có một đám núi lửa đi theo.
Tình cảnh này nếu người ngoài nào nhìn thấy thì cho dù là trong tinh không cũng phải hít vào một hơi thật sâu, trong mắt lộ ra vẻ khiếp sợ.
Bởi vì những hình ảnh hư ảo của núi lửa lại quá mức chân thật, liếc mắt nhìn qua sẽ không phân biệt được thật giả. Nhưng nếu nhìn lại lần thứ hai thì lập tức sinh ra một loại cảm giác giống như có núi lửa đang bùng nổ trong người, điều này đã đủ tác động đến tâm thần. Cảm giác giữa thật và giả đủ để làm cho tất cả tu sĩ dưới Toái niết cảm thấy chấn động, dù là Toái Niết cũng phải chịu ảnh hưởng. Dù sao thì thần thông này cũng chính là Sơn Băng, thức thứ nhất trong Tam Thức Thần Thông của Tiên đế Bạch Phàm. Những sự tức giận trong lòng Vương Lâm huyễn hóa ra bên ngoài chính là Sơn Băng. Hắn đi theo Văn thú, giữa Văn Thú với nhau chỉ có khí tức đặc biệt của đồng tộc mới phát hiện ra được. Lúc này vẻ mặt Văn Thú Vương cực kỳ dữ tợn, trong cảm nhận của nó thì nơi đây khí tức của đồng tộc cực kỳ nồng đậm, căn bản không cần phải cẩn thận cũng có thể điều tra được rất rõ ràng.
Một người một thú cứ như vậy mà phóng về tinh không phía trước. Sau thời gian nửa nén hương thì Vương Lâm nhíu mày, dù sao thì Văn Thú cũng đã bị thương nên tốc độ cũng hơi chậm. Nếu cứ đi theo tốc độ này thì không biết bao lâu nữa mới tìm được kẻ cướp Văn Thú.
Hơn nữa Vương Lâm cũng dần cảm nhận được Thiên Kiếp đã hàng lâm ngày càng gần, giống như dùng tu vi phong ấn Cửu Huyền Biến của mình cũng không được chắc chắn cho lắm.
Nơi đây dù sao cũng là tinh không ngoại giới, cũng không giống như tinh vực trên Chu Tước Thánh Tông, quanh năm bị thiêu đốt, chỉ có một thứ duy nhất là lửa. Mà lúc này nguyên lực trong thiên địa cũng cực kỳ hỗn loạn, vì vậy mà Vương Lâm đi về phía trước, tuy tu vi đã bị phong ấn nhưng vẫn có rất nhiều nguyên lực thiên địa chui vào trong cơ thể. Nguyên lực vào cơ thể lại vận chuyển cải tạo kinh mạch toàn thân.
Thân thể tu sĩ Tịnh Niết sẽ được nguyên lực thiên địa cải tạo thích hợp để minh ngộ những biến hóa của quy tắc.
Vương Lâm trầm ngâm rồi vung tay phải lên, phía trước lập tức nổ ầm lên, một khe nứt chừng nửa trượng đột nhiên xuất hiện. Khe nứt này không phải đứng yên mà Vương Lâm phóng về phía trước thì nó cũng đi theo với tốc độ như nhau.
Khe nứt giống như một con thuyền nhỏ trong mặt biển bao la, nó đang nhanh chóng phóng đi rất quỷ dị.
Vương Lâm duỗi tay phải vào trong khe nứt rồi lấy ra một lá bùa màu vàng. Tâm thần hắn khẽ động, khe nứt nửa trượng này đột nhiên co rút lại rồi biến mất.
Vương Lâm cầm lá bùa màu vàng rồi vung lên, nó lập tức dán lên người Văn Thú. Thân thể Văn Thú chợt run lên, một luồng gió lốc lập tức bùng lên trên người, Văn Thú lập tức phóng thẳng lên tinh không.