Vị trí trung tâm Liên Minh Tinh Vực, trong một tinh vực tràn đầy đá vụn có ba người thanh niên áo vàng đang cẩn thận đi về phía trước. Bộ dạng của ba người này có chút chật vật, một người trong số đó trên đùi phải có một vết thương thấy cả xương, dù đã được băng bó nhưng vẫn có máu rỉ ra làm vẻ mặt người này trở nên cực kì tái nhợt.
Hai người còn lại cũng bị thương, đặc biệt là người ở giữa đang cầm trong tay một cây hương, trên ngực phải kẻ này giống như là có một lỗ thủng xuyên thẳng qua. Lúc này máu tươi liên tục chảy ra, người này bắt buộc phải cắn răng cố gắng, nhưng thân thể không thể không để cho một người khác dìu.
Sau lưng hắn là một đám hơn mười con Văn Thú, đám Văn Thú này cũng có những vết thương nhẹ nhưng không ảnh hưởng đến hành động. Ánh mắt đỏ bừng của đám Văn Thú này đang nhìn chằm chằm vào đám người phía trước, nhưng thân thể của chúng lại bị những luồng khói của cây hương này tỏa ra dụ đi theo.
-Đáng chết, để cho ấu trùng của Văn Thú Vương chạy mất. Nếu có thể mang nó về Vân Hải thì chỉ cần một con ấu trùng của Văn Thú Vương là có thể đổi được một bình Thiên Suy Dịch cực kì quý hiếm của Ám Tinh Tông.
Ngươi thanh niên trên đùi có vết thương khẽ mắng một câu, vẻ mặt có chút không cam lòng.
-Câm miệng, Văn Thú Vương khổng lồ kia nhất định được người ta nuôi, có thể làm cho Văn Thú là loài gây ra mưa gió trong Vân Hải phải thuần phục, đặc biệt lại có thể thu phục được Văn Thú Vương khổng lồ, thì kẻ nhất định phải là đại thần thông trong Liên Minh Tinh Vực. Ba người chúng ta phải nhanh chóng quay về tụ tập cùng trưởng lão, nếu không một khi bị kẻ đại thần thông kia phát hiện ra thì hậu quả khó có thể tưởng tượng nổi.
Người thanh niên mà ngực bị thủng một lỗ đang cầm cây hương trong tay dùng giọng tàn khốc nói.
-Không ngờ tất cả đều thuận lợi, nhưng sau khi ra khỏi Liên Minh Tinh Vực thì Văn Thú Vương khổng lồ kia lại giãy thoát làm tất cả Văn Thú đều phản kháng. Nếu không tiêu hao mất đi hai cây Văn Hồn Hương thì sợ rằng ba người chúng ta còn không kịp đưa đám Văn Thú này đi, mà ngược lại sẽ bỏ mạng bên dưới mũi của nó.đáng tiếc là Văn Thú Vương khổng lồ kia lại chạy mất.
-Nhưng chỉ cần bắt được mười mấy còn Văn Thú khổng lồ này thì đã đủ để ba người chúng ta tìm được những lợi ích kinh thiên rồi. Dù là trong Thiên Môn Tông, địa vị của ba người chúng ta sẽ có sự khác biệt lớn.
Người thanh niên áo vàng cuối cùng dùng ánh mắt tham lam nhìn một đám hơn mười con Văn Thú ở sau lưng rồi nói.
Khi ba người liên tục phi hành thì dần dần đi vào bên trong tinh vực được bao phủ bằng những tảng đá vụn. Nơi đây có một màn hào quang màu lam nhạt, sau khi ba người này đi tới thì tất cả đều vỗ vào túi trữ vật rồi cùng nhau lấy ra ngọc giản. Lúc này bọn họ cắn đầu lưỡi phun máu tươi lên ngọc giản.
Đột nhiên ba khối ngọc giản lóe lên thanh quang rồi phóng thẳng về phía những tấm màn hào quang phía trước. Khi ngọc giản này đụng vào màn hào quang thì lập tức sinh ra những cơn sóng rung động, phía trước lại xuất hiện một vòng xoáy.
Ba người này cũng không ngừng lại mà nhảy vào trong vòng xoáy, tất cả Văn Thú ở sau lưng đám người này cũng bị hút vào bên trong.