Trong tinh vực của Chu Tước Thánh Tông, giờ phút này tất cả các tu chân tinh đều tràn ngập thần thức mang theo khí tức tang thương kia, lại càng khiến cho tất cả các trưởng lão của Chu Tước Thánh Tông khiếp sợ không thôi.
Bọn họ cho dù có tu vi cao thâm không thể nào tưởng tượng nổi, tân Thánh Hoàng rốt cục là tu luyện thứ thần thông gì, không ngờ lại có thể đạt tới tình trạng khiến người ta nghe mà sợ hãi tới mức này. Với kiến thức và tu vi của bọn họ căn bản không thể biết và giải thích nổi sự cường đại của thần thông tiên đế Bạch Phàm cũng là điều hợp lí.
Thần thức của Vương Lâm vốn không thể bao trùm xa như vậy nhưng giờ phút này đã quên hết tất cả, hóa thân thành hồn phách của núi lửa, lại cùng dung hợp với cả tu chân tinh, nương theo hồn lực của núi lửa, không ngừng lan tràn ra mới có thể làm ra cảnh tượng này.
Hết thảy chuyện này cuối cùng đều là do thần thông Sơn Băng của tiên đế Bạch Phàm.
Giờ phút này thần thức của Vương Lâm đã tập hợp tất cả tu chân tinh trong Chu Tước Thánh Tông. Do đó mọi người đều cảm thấy, thần thức này ẩn chưa tang thương hàng vạn vạn năm, đủ để khiến cho bọn họ tan rã. Thậm chỉ lúc này tất cả tộc nhân của Chu Tước Thánh Tông, bao gồm cả các trưởng lão đều bị thần thức của Vương Lâm bao vây. Bọn họ có thể cảm nhận được rõ ràng, khí tức trong thần thức này cơ hồ khiến cho mỗi một trưởng lão đều khiếp sợ không thôi.
Sự bất mãn trong lòng bốn trưởng lão xuất hiện sớm nhất lúc này đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại rung động không ngừng tăng lên.
-Nếu không có nhân thì hiển nhiên thì không có quả. Vì vậy sẽ không sinh ra nhân quả. Nếu đã không có sinh thì hiển nhiên không có tử, đã không có sinh tử thì đó là vĩnh hằng. Nếu không có thật thì cũng không có giả, thật và giả chỉ là một ý niệm.
Thần niệm tang thương quanh quẩn trong thần thức, rơi vào bên tai mỗi người.
-Hóa ra là như thế.chỉ là một ý niệm mà thôi. Khó trách Thanh Thủy sư huynh lại không nói rõ cảm ngộ chi tiết. Hết thảy ta đều đã minh bạch rồi.
Cùng với thần niệm quanh quẩn, Vương Lâm phảng phất như thức tỉnh.
Mà trong tích tắc khi hắn thức tỉnh, tinh vực bị thiêu đốt này ầm ầm chấn động. Mỗi một tinh hồn của tu chân tinh đều lan ra, núi lửa trên đó trong nháy mắt bộc phát toàn bộ! Tất cả núi lửa trong các tinh cầu ở tinh vực đồng loạt bộc phát, lập tức khiến cho tiếng chấn động ầm ầm vang vọng khắp nơi.
Cũng trong giờ khắc này, Viêm Lôi Tử và đệ tam vương của Thi Âm Tông bước vào trong tinh vực bị thiêu đốt. Trong nháy mắt khi tiến vào nơi này, đôi mắt của đệ tam vương của Thi Âm Tông đột nhiên sáng bừng, lộ ra vẻ không thể tin nổi. Lấy tu vi của hắn ngay lập tức có thể cảm nhận được trong tinh vực này tồn tại một thần thức vô cùng mênh mông.
Thần thức này mạnh đủ để kinh thiên động địa, dù hắn cũng không khỏi phải hít sâu một hơi. Theo hắn thấy, dường như lúc này đang phải đối mặt không phải là một người mà là một tinh vực đã tồn tại qua hàng vạn vạn năm. Cái loại cảm giác năm tháng tang thương này cho dù là hắn cũng như thấy mình biến thành một tiểu bối.