Vương Lâm cùng với Trần Đạo Tử ngồi trên thành, yên lặng ngồi uống rượu, ngẩng đầu nhìn thiên địa đã tràn ngập lửa đỏ, từng trận sóng nhiệt tràn ngập thét gào ập tới.
-Đã chết, lão tam đã chết, nguyên thần của lão nhị cuối cùng cũng tiêu tán rồi.
Trần Đạo Tử khổ sở nói, lại cầm bầu rượu đã uống để một bên.
-Trần Đạo Tam Tử, Trần Đạo Tam Tử à, hôm nay chỉ còn lại một mình ta.
Vương Lâm trầm mặc, uống một ngụm rượu trong tay, nhẹ giọng nói:
-Năm đó ta không nên đem ba người cùng đi.
Trần Đạo Tử xoay mạnh người nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, thần sắc lộ re vẻ dữ tợn và hận thù. Vương Lâm cũng nhìn lại Trần Đạo Tử, yên lặng nhìn.
-Linh nhi, đem rượu tới đây!
Hai người nhìn nhau hồi lâu. Vẻ dữ tợn trên mặt Trần Đạo Tử dần dần biến mất, có chút hiu quạnh nói với Linh nhi ở phía sau, lại quay đầu nhìn về phía thiên địa đầy hỏa hồng.
-Người tu đạo là nghịch thiên mà đi. Nếu đã bước trên đường này thì sẽ không thể nói chắc là không có ngày thân thể ta tiêu tán. Ta hiểu rõ điều đó. Năm đó ngươi yêu cầu ba người chúng ta đi tới vùng đất Yêu Linh cũng không phải là bắt buộc chúng ta. Là ba người chúng ta tự nguyện. Điều này lão phu cũng hiểu rõ.
Vẻ mặt Trần Đạo Tử khổ sở, nhìn bầu rượu ở bên cạnh, lắc lắc một cái. Bầu rượu đã cạn sạch.
Vương Lâm trầm mặc, cầm bầu rượu trong tay đưa cho Trần Đạo Tử. Trần Đạo Tử nhận lấy, uống hai ngụm lớn, hai hàng nước mắt chảy dài lẩm bẩm:
-Lão phu hận chính mình tu vi không đủ, hận là không thể khiến nhị đệ tam đệ sống lại, hận là không thể báo thù! Thẹn với vong hồn hai người bọn họ!
Lúc này Linh nhi đã mua rượu từ trong thành đem tới, hai mắt đỏ hồng, đem mấy bầu rượu nhẹ nhàng đặt xuống bên cạnh Trần Đạo Tử.
Vương Lâm cầm lấy một bầu rượu, uống xong một ngụm, ánh mắt lộ vẻ quyết đoán, trầm giọng nói:
-Trần Đạo Tử, việc này Vương mỗ có lổi. Nếu năm đó ta không để ba người cùng đi thì cũng không khiến chuyện thê thảm này phát sinh. Cổ Ma Tháp Già giết sư đệ ngươi, Vương Lâm hứa không bao lâu nữa sẽ cho ngươi tự tay có cơ hội giết Cổ Ma Tháp Già, báo thù cho sư đệ ngươi!
Thân thể Trần Đạo Tử run lên, ngẩng đầu nhìn Vương Lâm, thần sắc lộ vẻ kích động.
-Lời này có thật không?
-Đây là lời hứa của Vương mỗ với ngươi.
Vương Lâm ném bầu rượu xuống đất, đứng dậy nhìn thiên địa xa xa, dường như đang tìm về hồi ức, chậm rãi nói:
-Cuộc đời con người sinh sinh tử tử. Hai người sư đệ của ngươi còn có ngươi, tình cảm như vậy cũng đủ rồi. Sinh tử không phải ở mệnh tình. Trong tinh không mờ mịt, mỗi ngày đều có tu sĩ bỏ mình, có mấy người có thể nhớ tới bọn họ, lại có bao nhiêu người có thể vì bọn họ mà cúng tế. Bước trên con đường này phải nhìn thấu sinh tử, không chỉ là sinh tử của bản thân mà phải nhìn thấu cả sinh tử của người khác! Vương mỗ có một lần đem tro cốt một cố nhân về quê quán, ở nơi đó nghe được một bài đồng dao.