Chiến Tự Thiếp!
Hai mắt Vương Lâm chợt lóe lên, tay phải chụp một cái vào hư không lập tức ba họa trục này nhanh chóng bay vào trong tay. Thần thức hắn đảo qua, với sự quen thuộc đối với Chiến Tự Thiếp thì lập tức phân biệt được thật giả!
- Ngươi đã có được Chiến Tự Thiếp, lão phu có thể rời đi được chưa?
Liệt Vân Tử nhìn Vương Lâm. Đối với hắn mà nói thì tự mình tống xuất Chiến gia chí bảo gần như là một việc không thể chấp nhận được! Nhưng lúc này nếu không giao ra thì sẽ bị Vương Lâm lấn tới, hắn không còn sự lựa chọn nào nữa!
Nếu người khác là Thánh Hoàng thì Liệt Vân Tử tin rằng dù mình có đắc tội đối phương thì hắn cũng không dám giết mình, nhiều nhất chỉ là bắt giam mà thôi. Dù sao sau lưng hắn còn cả Lôi Tiên Điện! Mà ở trong Liên Minh Tinh Vực này, sự thần bí của La Thiên cũng sẽ vô hình giúp hắn tăng thêm sức nặng. Dù sao người có thể chân chính biết về La Thiên thật sự quá ít, cũng giống như sự hiểu biết của La Thiên đối với Liên Minh.
Nhưng tên Vương Lâm này lại rất quen thuộc La Thiên vì hắn từng chính là Chính phẩm Lôi tiên. Sự thần bí của La Thiên đối với Vương Lâm đã giảm bớt rất nhiều.
Điều này cũng chỉ là thứ yếu, quan trọng nhất chính là đối với sự hiểu biết về Vương Lâm của Liệt Vân Tử thì hắn hiểu rằng người này tâm ngoan thủ lạt, lại cực kỳ to gan, làm việc quyết đoán, không chút ướt át bẩn thỉu. Người như thế nếu thực sự động tới sát khí thì tuyệt không cấp cho mình chút cơ hội phản kích nào mà sẽ quyết đoán ra tay! Bản thân mình tuyệt đối không thể sống sót được! Do đó hắn không thể không khuất nhục. Tận trong tâm can hắn, dù là đổ máu cũng không muốn lấy ra Chiến Tự Thiếp.
Thu hồi Chiến Tự Thiếp, ánh mắt Vương Lâm chợt lóe lên, chậm rãi nói:
- Việc ngươi làm nhục thân phận Thánh Hoàng của ta có thể bỏ qua rồi. Nhưng lúc này Vương mỗ có một việc riêng muốn hỏi qua Liệt Vân Tử tiền bối.
Tâm thần Liệt Vân Tử trở nên hơi hồi hộp, nhìn chằm chằm Vương Lâm, cắn răng nói:
- Ngươi đã đạt được Chiến Tự Thiếp, sự cố của lão phu trước đó cũng đã phải trả giá, ngươi còn muốn thế nào?
Thần sắc Vương Lâm vẫn như thường, bình thản nói:
- Trước đó ngươi bảo ta đoạt đi trọng bảo của Chiến gia ngươi có đúng không? Việc này ngươi cũng phải cho ta một cái công đạo!
Vương Lâm nhìn chằm chằm Liệt Vân Tử. Hắn muốn giết người này nhưng nếu hắn chết thì chắc chắn sẽ khiến cho La Thiên và Tứ Thánh Tông trở mặt!
Do đó không đúng như kế hoạch đối phó Thác Sâm của Vương Lâm. Càng quan trọng hơn là nếu Tứ Thánh Tông và La Thiên trở mặt thì người có lợi nhất đó chính là Thi Âm Tông và Liên Minh!
Thanh Thủy rất có khả năng ở trong Liên Minh, còn có ân đức của Thánh Hoàng, hết thảy sự tình này đều khiến Vương Lâm hiện tại tạm thời không thể giết được Liệt Vân Tử!
- Ngươi còn muốn gì?!
Liệt Vân Tử lại nén giân, trầm giọng nói:
- Mười La Phù huyết cầu!
Vương Lâm chậm rãi nói.
- Ngươi… Trong cơ thể Liệt Vân Tử lập tức truyền ra âm thanh bang bang, hiển nhiên là đã phẫn nộ tới cực điểm. Thân mình hắn run rẩy, liên tục đè nén mấy lần mới áp chế được, cả người hắn bình tĩnh trở lại, hít thở một hơi thật sâu rồi nói: