Cảm giác bất an từ trong lòng Liệt Vân Tử đột nhiên trở nên nồng đậm. Hắn mơ hồ cảm giác có gì đó không ổn từ trong thanh âm của vị Chu Tước Thánh Hoàng này. Nhất là bốn lão già Toái Niết bên người vị tân Thánh Hoàng này, ánh mắt nhìn hắn chằm chằm lại khiến thần sắc của hắn biến hóa.
Người mặc áo giáp nhìn Liệt Vân Tử, dần dần cười lên. Tiếng cười càng lúc càng lớn, thiên địa hỏa nguyên lực trong đại điện dưới tiếng cười này vât chợt trở nên cuồng bạo, tác động đến toàn bộ nguyên lực bên trong đại điện.
Từ trong đó cũng có những điện quang hình vòng cung phát ra âm thanh bang bang.
Tâm thần Liệt Vân Tử chấn động manh, lui ra phía sau vài bước, nhìn chằm chằm vào người mặc áo giáp, trầm giọng nói:
- Lời này của Thánh Hoàng là… Nếu là tên Vương Lâm kia… Không đợi hắn nói xong, câu nói này lập tức bị cắt ngang!
- Tên Vương Lâm kia, theo như lời ngươi là La Thiên Chính phẩm Lôi tiên. Là ngươi muốn người này hay là Lôi Tiên Điện muốn?
Người mặc áo giáp chậm rãi nói.
Liệt Vân Tử nhíu mày, trầm giọng nói:
- Người này mặc dù là Chính phẩm Lôi tiên của La Thiên ta nhưng đã sớm mất tư cách Lôi tiên, lần này… Liệt Vân Tử nhìn về phía người mặc áo giáp một cái rồi nói tiếp:
- Lần này, mặc dù nói là lão phu muốn bắt người này nhưng đồng dạng cũng là ý tứ của Lôi Tiên Điện.
Người mặc áo giáp nhìn Liệt Vân Tử, trên mặt tươi cười lộ ra ngoài áo giáp, chậm rãi nói:
- Thật sao? Không biết tên Vương Lâm này cùng với La Thiên ngươi đã qua qua cát như thế nào?
Sự bất an trong lòng Liệt Vân Tử càng sâu. Sau khi trầm mặc một lúc, hắn nói:
- Người này có nhiều qua cát với Lôi Tiên Điện ta nhưng cũng không tiện kể ra ở đây. Nhưng với ta, người này lấy đi trọng bảo của Chiến gia ta, lão phu tự nhiên là muốn thu hồi!
- Hóa ra là vì như thế nên ngươi mới muốn có tên Vương Lâm này. Có thể hiểu được!
Người mặc áo giáp gật đầu, bốn lão già bên người thần sắc cũng càng trở nên cổ quái nhưng vẫn không nói gì.
- Mong Thánh Hoàng thành toàn. Dù sao La Thiên tà và Tứ Thánh Tông đều có chung kẻ thù là Tu Chân Liên Minh!
- Liệt Vân Tử thở ra một hơi, ôm quyền nói. Hắn đối nhân xử thế tuy ương ngạnh nhưng đối mặt với Tứ Thánh Tông thì cũng không dám đắc tội. Dù sao tuy nói Tứ Thánh Tông đã xuống dốc nhưng che giấu rất sâu, dù là La Thiên cũng không muốn trêu chọc!
- Chỉ có điều, ngươi nói tên Vương Lâm này đoạt đi trọng bảo của Chiến gia ngươi. Việc này vì sao ta lại không biết!?
Người mặc áo giáp đột nhiên mở miệng nói, lập tức khiến Liệt Vân Tử ngẩn ra.
Những không đợi hắn hoàn toàn kịp phản ứng, Người mặc áo giáp đã đứng lên, tay phải hắn đột nhiên đảo qua phần áo giáp che mặt, âm thanh âm trầm của hắn đột nhiên truyền ra.
- Ngươi muốn Vương Lâm… Liệt Vân Tử, ngươi nhìn cho rõ ta là ai?!
Trong khoảnh khắc, phần áo giáp che mặt đột nhiên tiêu tan, hóa thành một mảnh sóng gợn tràn ra bốn phía. Bên trong sóng gợn này rõ ràng chính là Vương Lâm!