Hai lão già Tịnh Niết hậu kỳ quay sang nhìn nhau rồi cuối cùng nhìn về phía lão già Toái Niêt sơ kỳ kia. Hiển nhiên đối với người này, bọn chúng giống như Thiên Lôi, chỉ đâu đánh đó!
Lão già này nhìn về phía Vương Lâm, thần sắc mặc dù bình tĩnh nhưng trong lòng cũng cực kỳ rung động. Hai chỉ đã giết chết Nhâm Đào, điều hắn hắn hoàn toàn có thể làm được nhưng hắn là Toái Niết tu sĩ. Còn Vương Lâm chẳng qua chỉ mới là Khuy Niết đại viên mãn mà thôi.
Do đó khiến hắn không thể không coi trọng người trước mặt này. Quan trọng hơn là Cửu Huyền biến.
Tâm thần của lão già này rung động. Lại nhìn thấy gần như tất cả ánh mắt của các trưởng lão và tộc nhân của Chu Tước Thánh Tông đều đang nhìn về phía mình. Từng đạo áp lực vô hình tràn tới. Lão già trầm ngâm một lát rồi bình tĩnh mở miệng nói:
- Cung nghênh Thánh Hoàng!
Lời này vừa ra, hai lão già bên cạnh hắn cũng thở phào một hơi, đồng thời cũng ôm quyền nói:
- Cung nghênh Thánh Hoàng!
Do đó, một đám tộc nhân đi theo ba lão già này đều lộ ra thần sắc cung kinh, đều thốt lên lời cung nghênh.
- Cung nghênh Thánh Hoàng!
Trong khoảnh khắc, gần như từ toàn bộ tộc nhân trong tinh không đều truyền ra thanh âm này. Mấy vạn người đồng thanh lập tức khiến tinh không vang lên âm thanh như sét đánh, long trời lở đất.
Thần sắc Vương Lâm bình thản. Mặc dù âm thanh cung nghêng vang lên khắp nơi nhưng hắn hiểu được rằng trong số những người này có rất nhiều người trong lòng không phục. Dù sao tu vi của hắn cũng chưa đủ để kinh sợ toàn bộ tất cả tộc nhân của Chu Tước Thánh Tông. Nhưng việc này hắn cũng không thèm để ý. Tâm trí của Vương Lâm cũng không phải đặt trong Chu Tước Thánh Tông này!
Trong âm thanh cung nghênh không ngừng vang lên, khi Vương Lâm bị đa số tộc nhân của Chu Tước Thánh Tông bao quanh thì có mấy người, trong lòng vẫn chứa đầy suy nghĩ phức tạp.
Người thứ nhất chính là Tháp Sơn. Tháp Sơn không đi ra gặp Vương Lâm mà như trước vẫn yên lặng đứng tại chỗ nhìn lên không trung. Mặc dù tu chân tinh nơi hắn cư ngụ nhìn không tới chỗ Vương Lâm nhưng hắn có thể mơ hồ cảm giác được âm thanh cung nghênh Vương Lâm ở tinh không nơi xa xôi kia truyền tới.
Thần sắc của hắn rất phức tạp. Một lúc lâu sau hắn than nhẹ một tiếng, hai mắt lại nhắm vào, tiếp tục đả tọa.
Chỉ là đáy lòng hắn rất dao động, thủy chung không thể bình phục trở lại.
Trừ hắn ra còn có một người cũng đồng dạng như thế. Người này ngồi trên tường thành của một tu chân tinh, bên người hắn có bảy tám bầu rượu vứt lộn xộn. Trong tay hắn cầm một bầu, thỉnh thoảng lại uống một hớp lớn, thần sắc lộ ra vẻ bi thương.
So với sự náo nhiệt bên người Vương Lâm lúc này, lão già này có vẻ hưu quạnh, phảng phất thờ ơ với hết thảy. Phía sau hắn, Linh nhi yên lặng bồi bạn.
Ngoại trừ Tháp Sơn và Trần Đạo Tử ra thì trong tinh vực bị thiêu đốt này còn có một người nội tâm cũng rất phức tạp. Người này chính là Hứa Lập Quốc. Hắn ở bên trong lốc xoáy hỏa diễm, âm thanh mắng chửi không ngừng vang lên như thể hắn không biết mệt mỏi là gì vậy!