Tâm tình của Vương Lâm rất trầm trọng, hoàn cảnh của lão Thánh Hoàng khiến đáy lòng hắn nặng trĩu.
Theo một đường Vương Lâm đi tới tu chân tinh Chu Tước Thánh Tông, gần như tất cả tu sĩ đều bay ra, âm thanh "Thánh Hoàng" vang lên long trời lở đất!
Bên trong thanh âm này lại hiển lộ ra sự kích động và kỳ vọng qua bao tháng năm của tộc nhân Chu Tước Thánh Tông.
Càng ngày càng có thêm nhiều tu sĩ đi theo phía sau Vương Lâm. Nhất là đám người thuộc hàng tiểu bối, ánh mắt nhìn về phía Vương Lâm đều lộ ra vẻ sùng kính. Một đường Vương Lâm đi tới, số tộc nhân đi theo phía sau không ngừng gia tăng.
- Chủ nhân!
Một tiếng kêu kích động vang lên xen kẽ trong đám tộc nhân Chu Tước Thánh Tông khiến Vương Lâm hơi chút dừng bước. Chỉ thấy Lôi Cát và Đại Đầu hóa thành hai đạo trường hồng bay đến.
Trên mặt hiện lên vẻ mỉm cười, Vương Lâm hướng hướng về hai người gật gật đầu. Khi đang tiếp tục đi tới, lại một tiếng cười dài mang theo sự vui mừng như điên vang lên, cũng là Tư Đồ Nam lao tới. Hắn hung hăng ôm Vương Lâm một cái, cười lớn nói:
- Hảo tiểu tử! Ngươi rốt cục cũng đi ra!
Vẻ tươi cười trên mặt Vương Lâm càng tăng. Thương thế của Tư Đồ Nam đã hoàn toàn khỏi hắn, tu vi cũng thêm tinh tiến, ngay cả độc tố cũng đã bị áp chế xuống.
Phía sau Tư Đồ Nam, ngân y nữ tử và Phù Phong Tử cũng lục tục tiến tới. Ngân y nữ tử yên lặng đi theo phía sau Vương Lâm. Về phần Phù Phong Tử vẻ mặt lại cung kính nhưng vẻ vui mừng lóe lên trong mắt cũng là xuất phát từ tận phế phủ.
Cuối cùng khi Vương Lâm đi tới một viên chủ tinh cuối cùng của Chu Tước Thánh Tông thì phía sau hắn, các tộc nhân cũng đã che kín thiên địa.
- Thánh Hoàng!
- Thánh Hoàng!
Những tiếng hét chấn kinh thiên địa vang lên, thay thế hết thảy âm thanh trong tinh không này.
Một viên chủ tinh cuối cùng của Chu Tước Thánh Tông này cũng là nơi trú ngụ của Nhâm Đào. Trên tinh cầu này, lúc này hắn nghe thấy âm thanh hoan hô của mọi người xung quanh, thần sắc âm trầm, nhìn chằm chằm về phía Vương Lâm, trong mắt lộ ra vẻ oán độc.
Bên cạnh hắn, Liêu Vân khinh thường nhìn lướt qua Nhâm Đào, thân mình bay lên, hướng về phía Vương Lâm đang được vô số tộc nhân vây quanh. Hắn cực kỳ cung kính ôm quyền nói:
- Liêu Vân cung nghênh Thánh Hoàng!
Thần sắc hắn lộ ra sự cuồng nhiệt. So với những tộc nhân năm đó không đi tới Yêu Linh chi địa, hiểu biết của hắn đối với Vương Lâm lại càng nhiều!
Nhất là thần thông năm đó của Vương Lâm đã đem tất cả tộc nhân đi Yêu Linh chi địa hoàn toàn tin phục!
Phương San do dự một chút rồi cũng nhảy lên, cùng Liêu Vân cung nghênh Vương Lâm.
Còn có tuyệt đại đa số tộc nhân của chủ tinh này cũng giống như hai người bọn hắn, đều kích động nghênh đón Vương Lâm.
Do đó, vẻ âm trầm của Nhâm Đào, vài lão giả phía sau hắn cùng với một số tộc nhân trung thành tạo thành một sự tương phản rất lớn đối với những người khác.
- Vương Lâm, ta hướng về ngươi khiêu chiến!