Vương Lâm lơ lửng ở giữa tinh không, xung quanh là một biển lửa. Sự thiêu đốt này tản ra từng trận sóng nhiệt và âm thanh gào rít vang khắp tinh không, vờn quanh toàn bộ Chu Tước Thánh Tông.
Trên cánh tay phải Vương Lâm, lúc này chỉ còn lại bảy đóa hỏa diễm đồ đằng. Hoa hỏa diễm bên ngoài thân thể hắn triển khai thành những tấm lưới, nở rộ như ánh mặt trời. Hỏa nguyên lực nồng đậm nhanh chóng tiến vào trong cơ thể Vương Lâm.
Trong cơ thể hắn, hỏa nguyên lực nồng đậm đến độ khó tưởng như một cơn phong bạo quét qua, âm thanh bang bang không ngừng vang lên trong thiên địa, khiến cho tất cả mọi người trong tinh vực đang thiêu đốt ở thời khắc này đều có thể rõ ràng nghe được.
Đau đớn kịch liệt như tê liệt tâm can Vương Lâm. Thân thể hắn lúc này như một cái bình mà lúc này đang phải đè ép một lượng nguyên lực lớn gấp chín lần. Do đó, có thể tưởng tượng được đau đớn đạt tới độ nào.
Chu Tước Cửu huyền biến chính là mượn chín thế nguyên lực đồng thời bùng nổ, sau khi không ngừng nén ép, cưỡng bức người ta phải tu hành, mở ra Củu Huyền đệ nhất biến!
Đau đớn trong cơ thể khiến cho bộ mặt Vương Lâm tràn đầy gân xanh. Gần như chỉ mới thừa nhận hai thế nguyên lực cũng đã khiến cho kinh mạch của hắn như đang phải chống lại sự bạo khai.
Nhưng nếu như thế mà từ bỏ thì cũng không phải như con người của Vương Lâm. Hắn cắn răng, không để ý tới mồ hôi đang túa ra ướt đẫm thân mình, vùng vẫy nâng tay trái lên, lần nữa điểm lên trên hỏa diễm đồ đằng ở phía trên tay phải.
Hỏa diểm đồ đằng thứ bảy lập tức thiêu đốt, trực tiếp ở trên tay phải Vương Lâm nở ra, hóa thành một đóa hoa hỏa diễm. Cùng lúc đó, trong cơ thể Vương Lâm, thanh âm bang bang gần như đã đạt tới đỉnh, giống như những tiếng sấm, điêm cuồng hướng về bốn phía khuếch tán ra.
Một mảnh sương máu lập tức theo lông tóc của Vương Lâm phun ra, vờn quanh trước người hắn. Chỉ có điều máu tươi này vừa xuất hiện lập tức đã bị ngọn lửa xung quanh thiêu đốt, hóa thành một mảnh huyết khí rồi tiêu tan.
Ba thế nguyên lực dung nhập vào trong cơ thể, cảm giác thân thể như muốn vỡ túng lại càng thêm kịch liệt. Toàn thân Vương Lâm run rẩy, không ngừng hướng về không trung gầm thét.
- Gầm!
Trong tiếng gầm rống này, ngoài thân thể hắn lập tức có những quang mang đỏ thẫm lóe lên, khải giáp màu đỏ hồng nháy mắt đã biến ảo ra, bao bọc lấy thân thể hắn.
Khoảnh khắc khi áo giáp này xuất hiện, nguyên lực nhiều vô kể trong cơ thể Vương Lâm như tìm được nơi phát tiết, lập tức điên cuồng tiến vào bên trong áo giáp, khiến cho xích hồng khải giáp của Vương Lâm càng phát ra quang mang màu đỏ thẫm.
Trên khối đá cách đó không xa, Chu Tước Thánh Hoàng nhìn không chớp mắt về phía Vương Lâm, thần sắc lộ ra vẻ chờ mong và rất khẩn trương. Tay phải lão đã nâng lên, nếu Vương Lâm không chịu đựng được nữa thì hắn sẽ ra tay trước. Đệ nhất biến không thành công tuy khiến hắn thất vọng nhưng so với việc này thì tộc nhân giác tỉnh lần thứ hai này càng trọng yếu hơn.