Toàn thân Cổ Ma Tháp điên cuồng xuất hiện ma khí, ảo hoá thành một ma ảnh thật lớn. Ma ảnh này nhìn rất hung ác đang muốn phóng lên cao.
Nhưng dưới sự đè xuống của trường kiếm đỏ thẫm, ma ảnh lập tức rên lên một tiếng, toàn bộ thân mình bị áp chế, ngay tại lúc trường kiếm kia chém xuống, ma ảnh nâng song chưởng lên muốn phản kháng.
Chỉ có điều ầm một tiếng, song chưởng ma ảnh liền tan vỡ, giống như như không hề ngăn cản trường kiếm được chút nào.
Ánh mắt Cổ Ma Tháp lộ ra vẻ sợ hãi, hắn không biết lai lịch của tứ thánh khí, nhưng sau khi quan sát hắn bắt đầu phỏng đoán, cho tới lúc này hắn đã hoàn toàn xác định.
- Đây… Đây là Thái Cổ thiên đạo bảo vật!
Cổ Ma hít vào một hơi, lúc này tiểng nổ ầm ầm từ ma ảnh phía trên căn bản không thể ngăn trở được trường kiếm. Chỉ thấy trường kiếm gào thét bỏ qua ma ảnh lao thẳng đến Cổ Ma Tháp.
Đúng lúc này, Thiên Vận Tử đứng bên cạnh, ánh mắt lộ ra vẻ quyết đoán, tay áo vung lên, quang mang bảy màu liền vờn quanh thân thể, hắn thở sâu chỉ về phía trước, miệng quát khẽ:
- Thiên Vận thất thải, phụng thiên thừa vận, thập nhất sát!
Lời vừa dứt, thân mình Thiên Vận Tử run lên, bảy dải màu xung quanh thân thể lập tức chia ra lao thẳng đến Cổ Ma Tháp Già phía trên trường kiếm.
- Da cam!
Bên ngoài cơ thể còn lại sáu màu, màu da cam tách ra. Theo tiếng quát khẽ của Thiên Vận Tử, nháy mắt bảy quang mang đỏ, da cam, lục, lam, chàm, tím bất đồng toàn bộ rút ra, lao thẳng về phía trước, hóa thành một đạo ánh sáng bảy màu.
- Thất mang quy nhất, thành thiên vận chi quẻ!
Thiên Vận Tử một đầu tóc đen tự động tung bay, theo tiếng gầm nhẹ, cuối cùng này bảy dải màu lập tức xoay tròn hợp thành một cơn lốc xoáy.
Phía trong lốc xoáy dần dần hiện lên ba khối mộc giáp, chúng bị Thiên Vận Tử nắm ở trong tay ném về phía trước. Ba khối mộc giáp dừng lại ở phía trước va chạm với nhau hợp thành một quẻ tượng. Hai mắt Thiên Vận Tử nhìn chằm chằm quẻ tượng kia, trợn to mắt, bấm tay niệm thần chú chỉ về hướng mộc giáp.
- Tá vận, thành đạo!
Lời vừa nói ra, lập tức ba cái mộc giáp phía trên lập tức tỏa ra một cỗ khí tức không thể nào hình dung. Khí tức này vừa xuất hiện liền khiến cho thanh trường kiếm đỏ thẩm cũng như phải dừng lại. Dường như có một cổ lực lượng từ trong ba cái mộc giáp kia sắp thức tỉnh, ầm ầm lao ra. Nháy mắt khi lực lượng này tràn ra, đám người xung quanh lập tức chấn động. Đôi mắt của lão già Côn Hư nhíu lại, nhìn Thiên Vận Tử một cái, trong mắt hiện lên quang mang kỳ dị.
- Đạo của Thiên Vận Tử hóa ra không phải là thiên vận mà là mượn sự chuyển động của thiên vận, tự thành đạo hải. Người này không ngờ lấy loại ý niệm này để tu đạo lại khiến hắn tu thành ý cảnh này, thậm chí đã gần tới… Cổ Ma Tháp Già lúc này đã nhìn ra một ít, hắn hít sâu một hơi, ánh mắt nhìn về phía Thiên Vận Tử lộ ra vẻ khiếp sợ.
Vương Lâm ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào khí tức truyền ra từ bên trong ba khối mộc giáp kia. Cỗ khí tức này hắn khắc cực sâu trong trí nhớ của mình. Trong túi trữ vật của hắn có một thức lấy ở vực sâu trong Động phủ táng tiên, khối kết tinh ở trên miệng vết thương trên đầu của bát tinh Cổ Thần. Cỗ khí tức lộ ra trên khối kết tinh kia và từ trên ba khối mộc giáp lúc này giống nhau như đúc!