Còn có đám Tiên nhân kia lại đồng loạt xông tới, thẳng đến mọi người phía dưới. Trong đó đa số người đều xông thẳng đến màn sương đen nơi Cổ Ma và lão già của Côn Hư Cảnh.
Còn có một số thẳng đến Thiên Vận Tử!
Trong phút chốc, nơi này chìm vào hỗn loạn!
Nhưng ngay tại khoảnh khắc hỗn loạn này, Thanh quang trong mắt phải Vương Lâm dựng lên tận trời, mảnh đất bị Thiên Vận Tử nhấc lên ầm ầm vỡ vụn. Từng đạo thanh quang tràn ngập bên trong, theo đại địa cao ngất trực tiếp xuyên thấu ra phía trước.
Theo thanh quang này xuyên qua, đại địa sụp đổ tầng tầng, gần như khoảnh khắc hóa thành một đống hoang tàn. Bụi đất nồng đậm tràn ngập, mọi người ở bên trên này lại phân tán ra.
Thân hình Vương Lâm bay lên, thẳng đến Thiên Vận Tử ở phía trước.
Tu Chân Liên Minh đột nhiên xuất hiện, thần thông của Vương Lâm thi triển ra, cảnh tượng này lập tức làm gợi sự chú ý của Thiên Vận Tử, khiến sắc mặt hắn cực kỳ ầm trầm. Lúc này Tam Xoa kích trong tay đảo qua tránh khỏi Mộc Băng Mi dây dưa, hét lớn:
- Ngươi đã muốn chết lão phu sẽ cho ngươi toại nguyện!
Mộc Băng Mi do dự một chút, đang định lên trước thì lúc này thanh âm lạnh như băng của Vương Lâm vang lên:
- Không cần ngươi giúp! Đan dược lúc nãy Vương mỗ sẽ nghĩ mọi phương pháp nhất định trả ngươi gấp mấy lần! Ân cứu mạng nhất định có cơ hội trả lại mấy lần!
Sắc mặt Mộc Băng Mi lập tức tái nhợt, trầm mặc lui về sau. Nàng cắn môi dưới, thậm chí có máu tươi chảy xuống, kinh ngạc nhìn Vương Lâm, la lớn:
- Ta muốn gặp hắn!
Thanh âm nàng lộ ra một nỗi đau xót, đây là ý niệm khát vọng nhất trong đầu nàng, quanh quẩn tâm thần nàng vô số năm thủy chung vẫn phức tạp tồn tại.
"Hắn" này người ngoài ai cũng không biết lại càng không hiểu, nhưng thân hình Vương Lâm chấn động. Hắn làm sao không hiểu, "hắn" này chính là – Vương Bình!
Không nói đến Vương Bình còn đỡ, nói đến hắn tim Vương Lâm đau như dao cắt. Cái loại đau này nếu không tự thân trải qua căn bản không thể cảm nhận được một phần vạn bên trong!
- Ngươi không có tư cách!
Vương Lâm đau đớn trong lòng, xông thẳng đến Thiên Vận Tử.
Mộc Băng Mi cười thảm, muốn nói điều gì nhưng lại không nên lời. Lúc này đám Tiên nhân của Tu Chân Liên Minh tới gần, Mộc Băng Mi ngẩng đầu nhìn bọn họ, ánh mắt lộ hàn quang.
Nỗi lòng nàng phức tạp sinh ra tức giận, lập tức phát tiết vào đám Tiên nhân này. Thân hình nàng nhoáng một cái, đoản kiếm trong tay lập tức đánh ra như sấm chớp, thẳng đến đám Tiên nhân này.
Tạm thời không nói đến Mộc Băng Mi. Thân hình Vương Lâm bay thẳng đến Thiên Vận Tử. Lúc này thanh quang mắt phải hắn như là một vầng mặt trời màu xanh, chiếu rọi toàn bộ mọi thứ trong thiên địa khiến cho toàn thân hắn tràn ngập một cỗ uy nghiêm không cách nào hình dung.
Thiên Vận Tử cầm Tam Xoa kích trong tay, lúc này không ngờ hắn có cảm giác kinh hãi. Thanh quang kia dưới cái nhìn của hắn, ẩn chứa một cỗ thần thông hắn nhìn không thấu.
- Đây là… - Thiên Vận Tử! Cuộc chiến giữa hai ta còn chưa chấm dứt!
Vương Lâm gầm nhẹ một tiếng, mắt phải thanh quang chợt lóe, Thanh quang thuẫn từ trong bay ra. Thanh quang thuẫn này vốn đã vỡ vụn nhưng lúc này dung hợp cùng một chỗ, sau khi xuất hiện lập tức "ầm" một tiếng, hóa thành vô số điểm sáng màu xanh tiêu tan ra bốn phía.
Trong nháy mắt này, tâm thần Thiên Vận Tử chấn động mạnh. Một cỗ nguy cơ không hiểu khoảnh khắc tràn ngập tâm thần hắn. Loại nguy cơ này cuộc đời hắn rất hiếm thấy, nhưng lúc này nguy cơ này mạnh mẽ khiến cho hắn ngừng thở, không chút do dự tay trái đặt lên mi tâm hung hăng cào xé!
Lập tức đạo phong ấn thứ hai ở mi tâm lập tức bị hắn mạnh mẽ xé ra một nửa!
Thiên Vận Tử còn chưa kịp hoàn toàn xé mở, một bàn tay to bỗng nhiên từ trên trời giáng lâm. Bàn tay này nắm lại thành quyền, ầm ầm hạ xuống trực tiếp nện lên người hắn.
Tiếng nổ "ầm ầm" không ngừng vang lên, mặt đất run rẩy kịch liệt, sau khi nắm tay kia thu về lập tức lại có một đôi chân to hạ xuống, ầm một tiếng rơi trên mặt đất.
Cùng lúc đó, tinh không bên ngoài vùng đất Yêu Linh này chợt xuất hiện biến hóa khôngthể tưởng tượng được. Chỉ thấy trong tinh không những tiếng nổ "ầm ầm" điên cuồng vang lên, giống như một lốc xoáy thật lớn nhanh chóng xoay tròn.
Lốc xoáy này to lớn vô biên vô hạn, tất cả những tinh cầu trong lốc xoáy bị bao phủ bên trong theo đó xoay tròn. Trong lốc xoáy này một cảnh giống như chân thật bất chợt xuất hiện.
Đó là những kiến trúc san sát nhau đột ngột mọc lên từ mặt đất, những kiến trúc này cực kỳ đơn giản nhưng lại có một cỗ khí tức tang thương lượn lờ. Đó là một mảnh đất, một mảnh đất màu đỏ như máu. Trong những kiến trúc vô biên vô hạn này, dường như toàn bộ thiên địa đã không tồn tại, chỉ còn lại những kiến trúc chống đỡ thiên địa đó.
Đúng lúc này một bàn chân khổng lồ từ trên trời giáng xuống, ầm một tiếng đạp ở trên mặt đất. Chân hạ xuống lập tức đại địa xuất hiện vết nứt truyền ra những tiếng nổ "ầm ầm" quanh quẩn.